Thời gian trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, tiểu công chúa của Bùi gia – Bùi Tuệ Lâm (tên thân mật là Gạo Nếp) đã tròn một tuổi. Trái với kỳ vọng của Bùi Dục Uyên về một cô con gái dịu dàng, ngoan ngoãn, Gạo Nếp chính là "bản sao thu nhỏ" của anh về sự thông minh và tính chiếm hữu, nhưng lại mang gương mặt xinh xắn, thơ ngây giống hệt Lý Tinh La.
Và thế là, cuộc chiến tranh sủng giữa hai cha con họ Bùi chính thức bùng nổ.
Sáng chủ nhật, Lý Tinh La được nghỉ quay phim. Cô đang nằm lười biếng trên sô pha, tận hưởng ánh nắng ban mai thì Gạo Nếp – với đôi chân ngắn ngủn, mập mạp – lạch bạch chạy tới. Cô bé leo lên người mẹ, ôm chầm lấy cổ Tinh La, miệng bập bẹ:
"Mẹ... Mẹ... Thơm..."
Tinh La tan chảy cả trái tim, cúi xuống thơm lên cái má bánh bao của con gái. Đúng lúc này, Bùi Dục Uyên bước ra từ thư phòng. Thấy cảnh tượng đó, đôi mắt phượng của anh khẽ nheo lại. Anh đi tới, không nói không rằng bế thốc Gạo Nếp ra khỏi người vợ mình, ném cô bé vào đống gấu bông trên thảm.
"Gạo Nếp, ba đã nói bao nhiêu lần rồi? Mẹ đang mệt, con tự chơi một mình đi."
Gạo Nếp không vừa, cô bé ngồi bật dậy, đôi mắt to tròn bắt đầu phủ một lớp sương mờ, nhìn ba đầy thách thức. "Mẹ... của Lâm Lâm!"
Bùi Dục Uyên thản nhiên ngồi xuống cạnh Tinh La, vòng tay ôm lấy eo cô, kéo sát vào ngực mình: "Nhầm rồi nhé. Mẹ là vợ của ba trước, sau đó mới đến lượt làm mẹ của con. Có thứ tự cả đấy."
Lý Tinh La dở khóc dở cười, đánh nhẹ vào tay anh: "Anh bao nhiêu tuổi rồi mà còn đi tranh với đứa trẻ một tuổi?"
"Trong việc giành em, anh chưa bao giờ tính tuổi tác." Bùi Dục Uyên đáp tỉnh bơ, sau đó cúi xuống định hôn lên môi vợ.
"Oa... oa... oa...!"
Tiếng khóc long trời lở đất của Gạo Nếp vang lên đúng lúc môi họ vừa chạm nhau. Lý Tinh La ngay lập tức đẩy chồng ra, hốt hoảng chạy lại bế con: "Cưng ơi mẹ đây, mẹ thương, ba hư quá đúng không?"
Gạo Nếp rúc vào lòng mẹ, trộm nhìn ba một cái đầy đắc thắng qua bờ vai Tinh La. Bùi Dục Uyên đứng hình, anh nhìn thấy rõ ràng cái nhếch môi "rất Bùi gia" trên mặt con gái mình.
Đỉnh điểm của cuộc chiến diễn ra vào buổi tối.
Thông thường, Gạo Nếp sẽ ngủ ở phòng trẻ em với vú em. Nhưng hôm nay, cô bé nhất quyết bám chặt lấy áo ngủ của Tinh La không buông, cứ buông ra là khóc như bị ai bắt nạt. Cuối cùng, Tinh La đành phải để con ngủ chung trên chiếc giường lớn.
Bùi Dục Uyên xử lý công việc xong bước vào phòng, thấy cảnh tượng một lớn một nhỏ đang ôm nhau ngủ ngon lành, anh cảm thấy huyết áp mình tăng vọt. Anh lén lút đi tới, định bế Gạo Nếp sang nôi, nhưng tay vừa chạm vào tã lót, cô bé đã mở choàng mắt, nhìn anh trừng trừng.
"Ba... đi ra!" Cô bé thầm thì bằng giọng trẻ con nhưng đầy uy lực.
"Lâm Lâm, đây là chỗ của ba." Bùi Dục Uyên gằn giọng, cố gắng dùng uy nghiêm của Chủ tịch tập đoàn để áp chế đứa con gái một tuổi.
Gạo Nếp không nói gì, chỉ đơn giản là lăn một vòng, nằm chắn ngang giữa Bùi Dục Uyên và Lý Tinh La, sau đó dùng đôi tay nhỏ xíu ôm chặt lấy cánh tay mẹ.
Lý Tinh La bị động chạm nên tỉnh giấc. Thấy hai cha con đang "đấu mắt" dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, cô không nhịn được mà bật cười: "Thôi nào Dục Uyên, chỉ một đêm thôi mà."
"Một đêm của em là cả sự giày vò đối với anh!" Bùi Dục Uyên ấm ức nằm xuống mép giường còn lại.
Nửa đêm, Tinh La đang ngủ thì nghe thấy tiếng động lạ. Cô mở mắt ra, thấy Bùi Dục Uyên đang lúi cúi dựng một "hàng rào" bằng gối xung quanh Gạo Nếp, sau đó anh nhẹ nhàng kéo cô về phía mép giường bên kia, ôm chặt lấy cô từ phía sau.
"Anh làm cái gì vậy?" Cô thầm thì.
"Xác lập ranh giới." Bùi Dục Uyên vùi đầu vào cổ cô, hít hà mùi hương quen thuộc, giọng khàn đặc: "Ngày mai anh sẽ bảo Trần Kha đăng ký cho nó đi học lớp mầm non sớm. Anh không thể chịu nổi cảnh mỗi đêm đều có một kẻ thứ ba chen giữa thế này nữa."
Tinh La mỉm cười, xoay người lại ôm lấy cổ anh. Trong bóng tối, đôi mắt anh rực sáng tình yêu và sự dục vọng không bao giờ cạn kiệt dành cho cô. Anh hôn lên môi cô, nụ hôn sâu và nồng nàn như cái cách anh đã bắt đầu "quyến rũ" cô từ bốn năm trước.
"Dục Uyên, cảm ơn anh vì đã tìm thấy em."
"Không, là cảm ơn em đã đồng ý để anh bao nuôi... cả đời."
Bên ngoài, ánh trăng sáng tỏ soi bóng căn penthouse hạnh phúc. Dù là kim chủ hay chồng, dù là chiếm hữu hay bảo bọc, tình yêu của Bùi Dục Uyên dành cho Lý Tinh La mãi mãi là một bản hợp đồng không có ngày đáo hạn.