Mưa phùn vương nhẹ trên mặt đá cẩm thạch đen tại Phá Kiếm Đài. Nơi đây là biệt viện hẻo lánh bậc nhất của Ly Cung, nơi Mặc Tôn — Vị Hoàng đế trẻ tuổi nhưng lạnh lùng và đa nghi — thường lui tới để luyện kiếm và ẩn mình khỏi những âm mưu triều chính. Không một cung nữ, thái giám nào dám bén mảng, chỉ có tiếng kiếm gió rít lạnh lẽo.
Thẩm Thanh Yên không phải là cung nữ hay thích khách thông thường. Nàng mặc một bộ y phục dạ hành ướt sũng, mái tóc đen dài bết vào cổ áo, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên một ngọn lửa kiên định. Thanh Yên đã nằm phục kích suốt ba ngày dưới tán tùng cổ thụ, chờ đợi cơ hội. Nhiệm vụ của nàng: ám sát Mặc Tôn theo lệnh của một thế lực đối địch.
Nàng lao ra.
Không có tiếng động, không có tiếng thét cảnh báo. Thanh kiếm Huyết Ảnh được tẩm độc mài sắc của nàng xé toạc màn mưa, nhắm thẳng vào yết hầu của người đang đứng quay lưng về phía nàng, tĩnh lặng như một pho tượng đá.
Nhưng trước khi mũi kiếm chạm đến da thịt, một luồng khí lạnh buốt đột ngột bủa vây. Mặc Tôn không hề quay đầu. Hắn chỉ nhẹ nhàng lắc cổ tay, thanh kiếm được buộc hờ bên hông bỗng văng ra, chặn đứng lưỡi kiếm Huyết Ảnh bằng một tiếng "keng" sắc lạnh thấu xương.
Thanh Yên bị phản lực đẩy lùi ba bước, lòng bàn tay tê dại. Hắn không hề di chuyển, không hề có vẻ bất ngờ, như thể đã chờ đợi nàng ở đó từ rất lâu.
“Ngươi đến muộn, hay ta đã quá rảnh rỗi?”
Giọng nói của Mặc Tôn trầm thấp và đầy uy quyền, không chút cảm xúc. Khi hắn quay lại, Thanh Yên mới nhận ra sự khác biệt giữa hình dung và thực tế. Hoàng đế trong lời đồn là một vị quân vương tàn nhẫn, nhưng người đứng trước mặt nàng lại mang vẻ đẹp lạnh lùng đến mức nguy hiểm. Hắn không đeo mặt nạ, lộ ra khuôn mặt tuấn tú sắc nét, đôi mắt phượng sâu thẳm mang màu hổ phách, ẩn chứa sự mệt mỏi và đề phòng muôn thuở.
“Nếu muốn mạng của Trẫm, ngươi cần phải nhanh hơn một chút, thích khách.” Hắn nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai. “Hay ngươi đến đây không chỉ để lấy mạng?”
Thanh Yên không đáp lời. Nàng biết, chỉ cần một câu nói sai lầm, tính mạng nàng sẽ bị đoạt đi ngay lập tức. Nàng chỉ biết siết chặt chuôi kiếm, chuẩn bị cho đòn đánh tiếp theo.
“Trẫm chán cảnh ám sát kiểu này rồi,” Mặc Tôn đột ngột thở dài. Hắn bước lại gần nàng, mỗi bước chân đều nặng nề như tiếng chuông báo tử. “Trẫm cho ngươi một cơ hội khác.”
Thanh Yên cảnh giác lùi lại. Nàng cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo mang theo mùi hương trầm hương thoang thoảng từ người hắn. Khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn vỏ gang tấc.
“Ngươi là người của Phụng Thiên Các?” Mặc Tôn hỏi, không đợi câu trả lời. Hắn đưa tay, chậm rãi và dứt khoát, nâng cằm nàng lên. “Ánh mắt này... không giống một kẻ chỉ biết nghe lệnh.”
Lòng Thanh Yên đập loạn. Đây là lần đầu tiên một người đàn ông xa lạ, đặc biệt là Hoàng đế, chạm vào nàng. Cái chạm tay lạnh lẽo của hắn lại khiến gò má nàng nóng bừng. Nàng gần như có thể cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh dưới lớp da tay thô ráp của hắn.
“Nói đi, điều ngươi thực sự muốn là gì?” Hắn ghé sát, giọng nói như tiếng thì thầm cấm đoán, tạo ra sự căng thẳng tột độ. “Ngươi muốn quyền lực, hay muốn... một thứ gì khác?”
Trong khoảnh khắc ấy, Thanh Yên bỗng quên đi nhiệm vụ ám sát. Nàng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, nơi có sự cô độc và khao khát quyền lực không thể diễn tả. Sự hấp dẫn nguy hiểm bủa vây. Nàng nhận ra, Mặc Tôn không chỉ là mục tiêu, hắn còn là một người đàn ông mang theo sức hút chết người.
Thanh Yên lắc đầu, hất tay hắn ra. Nàng thu kiếm về, hành động này khiến Mặc Tôn hơi bất ngờ.
“Ta muốn thứ gì, Hoàng đế không cần biết,” nàng đáp. “Nhưng ta biết, ngài là kẻ cô đơn nhất trên đời.”
Câu nói này dường như đã chạm vào một vết thương nào đó trong lòng Mặc Tôn. Hắn im lặng một lúc, rồi nở một nụ cười đầy bí ẩn, không còn sự mỉa mai, mà là một lời mời gọi.
“Vậy thì, Thích khách. Trẫm sẽ giữ mạng ngươi lại.” Hắn ra lệnh, ánh mắt không rời khỏi nàng. “Bắt đầu từ hôm nay, ngươi không phải là thích khách. Ngươi sẽ trở thành... người hầu cận bên cạnh Trẫm. Mọi hành động, mọi lời nói của ngươi đều phải chịu sự giám sát của Trẫm, ngày đêm.”
Hắn liếc nhìn cơ thể ướt đẫm của nàng, một cái liếc mắt mang đầy hàm ý.
“Trẫm không quan tâm ngươi ẩn chứa bí mật gì. Thứ Trẫm muốn là sự trung thành. Nếu phản bội...” Hắn dừng lại, nâng thanh kiếm vừa rồi chặn đứng nàng. “Trẫm sẽ không chỉ lấy mạng ngươi, mà còn lấy đi thứ quý giá hơn cả mạng sống.”
Thanh Yên hiểu lời đe dọa này không chỉ là về quyền lực. Hắn đã thấy sự dao động trong mắt nàng, thấy sự hấp dẫn mà nàng cố gắng che giấu. Hắn không những không giết nàng mà còn kéo nàng vào vòng xoáy cám dỗ riêng của mình.
Nàng gục đầu, chấp nhận.
“Nô tì... xin tuân lệnh Hoàng thượng.”
Mặc Tôn hài lòng. Hắn ném cho nàng một chiếc áo choàng gấm màu đen tuyền. Mùi hương đặc trưng của hắn tỏa ra từ chiếc áo choàng khiến nàng rùng mình.
“Đi theo Trẫm. Đêm nay, ngươi sẽ ở trong tẩm cung của Trẫm.”