MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Tội Lỗi Của Thích KháchChương 2

Đêm Tội Lỗi Của Thích Khách

Chương 2

1,028 từ · ~6 phút đọc

Cung điện Thái Cực, tẩm cung của Hoàng đế.

Đó không phải là nơi lộng lẫy và rực rỡ như Thanh Yên tưởng tượng. Thay vào đó, nó là một không gian rộng lớn, lát đá đen, với ánh nến vàng cam chỉ đủ chiếu sáng cho chiếc long sàng được phủ gấm thêu rồng. Mùi hương trầm lạnh lẽo, quyện lẫn với mùi mực và thảo mộc khô, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh mịch vừa ngột ngạt.

Mặc Tôn ra lệnh cho toàn bộ cung nhân lui xuống, chỉ giữ lại Thanh Yên. Hắn ngồi xuống chiếc ghế chạm khắc hình đầu rồng, tay đặt trên đầu gối, ánh mắt sắc bén khóa chặt vào nàng.

“Trẫm đã nói, ngươi là người hầu cận riêng của Trẫm, bắt đầu từ giây phút này.” Giọng hắn đều đều, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của mệnh lệnh. “Nhiệm vụ đầu tiên của ngươi: chuẩn bị nước tắm cho Trẫm.”

Thanh Yên kinh ngạc. Nàng là một thích khách, không phải một cung nữ. Đây rõ ràng là một sự sỉ nhục, nhưng nàng buộc phải cúi đầu chấp nhận.

“Nô tì tuân lệnh.”

Nàng di chuyển về phía bồn tắm lớn được làm bằng đá hoa cương, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. Nàng nhanh chóng đổ đầy nước nóng đã được chuẩn bị sẵn, thêm vào đó những cánh hoa và thảo dược mà cung nhân đã đặt ở góc phòng. Mỗi cử động đều được nàng thực hiện một cách chuyên nghiệp, không để lộ sơ hở nào của một thích khách.

Mặc Tôn theo dõi nàng một cách chăm chú, sự im lặng của hắn khiến Thanh Yên cảm thấy da thịt mình như đang bị thiêu đốt. Sự giám sát toàn diện này còn đáng sợ hơn bất kỳ đòn tra tấn nào. Hắn đang cố gắng làm nàng căng thẳng, buộc nàng phải phạm sai lầm.

Khi nước đã đầy, Thanh Yên quay lại: “Hoàng thượng, đã xong.”

Mặc Tôn đứng dậy. Tà áo long bào màu vàng kim của hắn lướt qua sàn đá lạnh lẽo. Hắn đi thẳng đến chỗ nàng, rồi dừng lại, khoảng cách gần đến mức nàng có thể nghe rõ tiếng tim đập của chính mình.

Hắn không hề cởi áo, chỉ nhìn thẳng vào nàng: “Ngươi phải giúp Trẫm.”

“Hoàng thượng muốn nô tì làm gì?” Thanh Yên cố giữ giọng không run rẩy.

“Cởi áo cho Trẫm.”

Mệnh lệnh này khiến Thanh Yên sững sờ. Mặc Tôn không hề có ý che đậy sự ép buộc và khiêu khích trong hành động này. Hắn đang tước đi sự tôn nghiêm cuối cùng của nàng.

Thanh Yên hít một hơi sâu, đưa tay ra. Đầu tiên là chiếc đai lưng bằng ngọc bích, sau đó là từng lớp áo choàng gấm nặng nề. Tay nàng chạm vào từng nút thắt trên cổ áo, từng dải lụa mượt mà, cảm nhận hơi nóng từ cơ thể hắn truyền qua lớp áo. Quá trình cởi áo diễn ra chậm rãi một cách đau đớn, mỗi lần chạm là một lần dây thần kinh nàng bị căng lên.

Khi chiếc áo trong cùng — một lớp lụa trắng mỏng — được cởi ra, để lộ bờ vai rộng, săn chắc và cơ ngực vạm vỡ được rèn luyện qua năm tháng chinh chiến và luyện kiếm, Thanh Yên buộc phải cúi đầu. Nhưng ánh mắt nàng vẫn lén nhìn những vết sẹo mờ nhạt trên vai hắn, bằng chứng về những trận chiến sinh tử mà hắn đã trải qua.

Mặc Tôn vẫn đứng yên, để Thanh Yên tự do quan sát và phục vụ. Sự bất động của hắn mang lại cảm giác quyền lực tuyệt đối, rằng hắn có thể làm bất cứ điều gì với nàng trong căn phòng này.

“Nước ấm quá hay lạnh quá?” Hắn hỏi, giọng điệu chuyển sang chế giễu. “Ngươi đã chạm vào Trẫm lâu như vậy, không cảm nhận được sao?”

Thanh Yên giật mình. “Nhiệt độ vừa phải, thưa Hoàng thượng.”

Mặc Tôn bước vào bồn tắm, hơi nước nhanh chóng bao phủ lấy cơ thể hắn, khiến đường nét trở nên mờ ảo và càng thêm quyến rũ. Hắn ra hiệu cho nàng đứng yên.

“Đừng rời đi,” hắn nói. “Ngươi sẽ ở đây, chờ Trẫm, cho đến khi Trẫm gọi.”

Thanh Yên đứng lặng lẽ bên cạnh bồn tắm, tầm mắt cố gắng nhìn vào những bức tường đá hoặc bất cứ thứ gì khác ngoài cơ thể hắn. Nhưng đôi mắt nàng vô thức vẫn bị hút về phía bóng hình ẩn hiện sau làn hơi nước. Nàng nhớ lại cảm giác khi mũi kiếm Huyết Ảnh bị chặn đứng, và cái siết lạnh lẽo của bàn tay hắn trên cằm nàng. Nàng đang bị trói buộc bởi một mối nguy hiểm vừa chết chóc vừa hấp dẫn.

Trong lúc đó, Mặc Tôn nhắm mắt lại, dường như đang thư giãn. Bỗng nhiên, hắn mở mắt, nhìn vào nàng.

“Nước lạnh rồi,” hắn nói. “Ngươi biết làm thế nào để nước nóng lại không?”

Thanh Yên cứng người. “Để nô tì gọi cung nhân…”

“Không cần. Ngươi làm.”

Thanh Yên hiểu ý đồ của hắn. Nàng đi đến bên cạnh bồn tắm, cầm chiếc gáo gỗ để múc thêm nước nóng. Mặc Tôn bỗng đưa tay ra, nắm lấy cổ tay nàng.

“Trẫm không cần nước. Trẫm chỉ muốn biết,” hắn kéo nàng lại gần hơn, giọng nói giờ đã trở nên trầm và gấp gáp hơn. “Liệu bàn tay đã từng tẩm độc và suýt giết Trẫm này, có thể làm những chuyện khác không?”

Ánh mắt hắn dán chặt vào nàng. Cả hai đều biết rằng khoảnh khắc này đã vượt qua giới hạn của Hoàng đế và người hầu cận. Đây là sự cám dỗ, là một trò chơi quyền lực và thể xác. Thanh Yên cảm nhận được máu đang dồn lên mặt, hơi thở trở nên khó khăn vì sự gần gũi đột ngột và nồng nhiệt này.

Cánh cửa của sự cấm kỵ đã mở ra, và Thanh Yên, dù là một sát thủ lạnh lùng, cũng không thể hoàn toàn thoát khỏi sức hút từ Vị Hoàng đế đầy bí ẩn này.