Sáng sớm hôm sau, Thanh Yên được triệu đến Luyện Võ Đường nằm sâu trong Ly Cung. Thay vì quần áo dạ hành, nàng mặc một bộ đồ luyện võ đơn giản, vải thô nhưng vẫn tôn lên đường nét linh hoạt của cơ thể.
Mặc Tôn đã chờ sẵn, không phải trong triều phục mà trong bộ y phục màu đen giản dị của một võ sư. Hình ảnh này khiến hắn bớt đi vẻ uy quyền ngút trời của một Quân Vương, nhưng lại tăng thêm sự sắc lạnh, mạnh mẽ của một kiếm khách bậc thầy.
“Ngươi là thích khách,” Mặc Tôn bắt đầu, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát. “Nhưng kiếm pháp của ngươi còn quá nông cạn. Nếu Trẫm đã giữ mạng ngươi, Trẫm cần ngươi phải đủ mạnh để bảo vệ Trẫm.”
Thanh Yên cúi đầu: “Xin Hoàng thượng chỉ dạy.”
“Hôm nay, Trẫm không dạy kiếm thuật, mà dạy ngươi Khí Dẫn.”
Mặc Tôn giải thích, Khí Dẫn là cách điều hòa hơi thở để giữ sức, tăng cường nội lực và làm chậm nhịp tim – điều cốt yếu cho một sát thủ cần che giấu sự tồn tại của mình.
“Khí Dẫn phải bắt đầu từ Hơi Thở.” Hắn ra lệnh nàng ngồi xuống sàn đá lạnh. “Ngươi phải cảm nhận được từng hơi thở vào ra, đồng thời hít sâu đến Đan Điền. Trẫm sẽ giúp ngươi.”
Thanh Yên làm theo, nhắm mắt và cố gắng điều hòa hơi thở. Nhưng sự có mặt của Mặc Tôn quá gần khiến nàng không thể tập trung. Cảm giác bị theo dõi, cùng với dư âm của sự việc đêm qua, khiến lồng ngực nàng càng thêm căng thẳng.
Mặc Tôn nhận ra điều đó. Hắn không nói gì, chỉ tiến sát hơn.
“Thả lỏng,” hắn nói khẽ, gần như là một lời thì thầm.
Rồi, bàn tay ấm áp và mạnh mẽ của hắn bất ngờ đặt lên bụng nàng, ngay vùng Đan Điền.
Thanh Yên giật mình mở bừng mắt. Hơi nóng từ tay hắn xuyên qua lớp vải mỏng manh, khiến toàn thân nàng như bị điện giật. Nàng muốn lùi lại, nhưng Mặc Tôn đã dùng lực giữ nàng lại.
“Đừng cử động. Cảm nhận vị trí này,” hắn tiếp tục, giọng nói chứa đựng một uy lực không thể kháng cự. “Nơi đây là gốc rễ của Khí. Bây giờ, hít vào… sâu hơn, đẩy luồng khí chạm đến lòng bàn tay Trẫm.”
Dưới áp lực của hơi thở và cái chạm thân mật đến mức đường đột, Thanh Yên không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tuân theo. Nàng buộc phải tập trung, dùng ý chí điều khiển hơi thở. Mỗi lần hít sâu, bụng nàng sẽ phồng lên, ép nhẹ vào tay hắn. Mỗi lần thở ra, cơ thể nàng lại chùng xuống.
Sự tiếp xúc thân mật kéo dài này khiến mặt Thanh Yên đỏ bừng, không phải vì xấu hổ, mà vì sự dồn nén của nội lực và cảm xúc. Nàng cảm nhận được Mặc Tôn đang hơi nghiêng người về phía trước, mái tóc đen mượt của hắn rủ xuống gần vai nàng. Mùi hương trầm lạnh lẽo của hắn giờ đây gần gũi đến mức khiến nàng choáng váng.
“Tốt. Ngươi đang bắt đầu cảm nhận được rồi,” Mặc Tôn khen ngợi, giọng nói mang theo một sự hài lòng khó tả. Nhưng ánh mắt hắn lại hướng vào nơi khác, không nhìn vào mắt nàng, mà nhìn vào vùng cổ và xương quai xanh đang lộ ra khi nàng tập trung.
Hắn từ từ rút tay về, nhưng thay vì chấm dứt, hắn lại chuyển sang một vị trí khác. Hắn vòng ra sau lưng nàng.
“Tiếp theo là Phế (Phổi). Nếu hơi thở nông, kiếm pháp của ngươi sẽ không bao giờ đạt đến đỉnh cao.”
Lần này, cánh tay rắn chắc của Mặc Tôn ôm lấy nàng từ phía sau. Hắn dùng hai tay đặt lên mạng sườn, gần sát lồng ngực nàng. Thanh Yên cảm thấy toàn bộ lưng mình áp vào ngực trần của hắn (vì hắn chỉ mặc áo trong và áo luyện võ đã được mở ra một chút).
“Hít vào. Cảm nhận lồng ngực Trẫm và lồng ngực ngươi cùng phồng lên, cùng xẹp xuống.” Hắn ghé sát tai nàng, hơi nóng của hắn phả vào vành tai mẫn cảm của nàng.
Thanh Yên hoàn toàn bị vây bọc trong hơi thở và cơ thể của hắn. Mỗi lần nàng hít vào, nàng cảm nhận được sự nâng đỡ mạnh mẽ. Mỗi lần nàng thở ra, nàng lại cảm nhận được sự an toàn và nguy hiểm hòa quyện. Sự gần gũi này đã vượt qua mọi giới hạn Sư Đồ hay Quân Thần. Đó là sự chiếm hữu trần trụi.
“Ngươi cần phải tập trung hơn, Thẩm Thanh Yên,” Mặc Tôn nhắc nhở, nhưng giọng nói hắn đã khàn đi một chút. “Đừng để tâm trí bị phân tán bởi những chuyện không đáng.”
Thanh Yên biết hắn đang ám chỉ sự bối rối và kích động của nàng. Nàng nghiến răng, cố gắng dồn hết mọi suy nghĩ vào Khí Dẫn. Nàng buộc mình phải coi hắn là một võ sư, một công cụ để nàng hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng cái chạm tay đầy quyền lực ấy vẫn khiến nàng không thể ngừng run rẩy.
Sau một lúc lâu, Mặc Tôn thở dài, hài lòng rút lui.
“Bài học hôm nay kết thúc. Ngươi đã tiến bộ,” hắn nói, vẻ mặt trở lại sự lạnh lùng thường thấy. “Nhưng tâm trí ngươi vẫn còn xao động. Tối nay, ngươi sẽ ở trong thư phòng của Trẫm, chép lại toàn bộ tâm pháp Khí Dẫn này một trăm lần. Trẫm không muốn bất kỳ sự phân tâm nào.”
Thanh Yên cúi đầu: “Nô tì tuân lệnh.”
Nàng biết rõ, việc chép sách chỉ là cái cớ. Hắn muốn nàng ở gần, dưới tầm mắt hắn, kiểm soát nàng từ những điều nhỏ nhặt nhất. Căn phòng đóng kín, mùi mực đen và ánh đèn dầu le lói lại hứa hẹn một đêm dài đầy căng thẳng khác trong vòng xoáy quyền lực và khao khát cấm kị.