MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Tội Lỗi Của Thích KháchChương 4

Đêm Tội Lỗi Của Thích Khách

Chương 4

1,053 từ · ~6 phút đọc

Cơn mưa đêm hè đột ngột trút xuống Phá Kiếm Đài, không hề báo trước. Gió lạnh luồn qua cửa sổ thư phòng làm những ngọn nến lay động dữ dội.

Thẩm Thanh Yên vẫn đang miệt mài chép lại Tâm pháp Khí Dẫn. Nàng đã ngồi liên tục gần bốn canh giờ. Bài tập luyện Khí Dẫn buổi sáng đã rút cạn thể lực của nàng, cộng thêm sự căng thẳng tinh thần liên tục, khiến cơ thể nàng kiệt quệ. Thanh Yên cảm thấy đầu óốc nặng trịch, và da thịt như đang bốc cháy.

Mặc Tôn ngồi đối diện nàng, bên kia chiếc bàn gỗ lim, đọc tấu chương. Ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu chỉ đủ để soi rõ đường nét khuôn mặt hắn. Hắn dường như không bị ảnh hưởng bởi sự mệt mỏi hay cơn bão bên ngoài.

Thanh Yên cố gắng che giấu sự khó chịu, nhưng một cơn ho khan đột ngột không thể kìm nén đã phá vỡ sự im lặng của căn phòng.

Mặc Tôn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén lướt qua nàng. Hắn không nói gì, nhưng cái nhìn dò xét của hắn khiến nàng cảm thấy tồi tệ hơn.

Nàng nhanh chóng cúi gằm mặt, cố gắng viết tiếp. Nhưng chỉ vài phút sau, ngòi bút lông rơi khỏi tay nàng, và nàng cảm thấy một cơn choáng váng ập đến.

“Nô tì… xin lỗi, Hoàng thượng.” Giọng nàng yếu ớt.

Mặc Tôn đặt tấu chương xuống. Hắn đứng dậy, bước chậm rãi đến chỗ nàng. Mỗi bước chân của hắn đều nặng nề như đang dẫm lên sự kiên cường cuối cùng của nàng. Hắn không chạm vào nàng, chỉ đứng đó, nhìn xuống.

“Ngươi bị sốt rồi.” Giọng hắn bình tĩnh đến đáng sợ.

Thanh Yên nhắm chặt mắt. Với thể chất của một thích khách, nàng hiếm khi ốm đau. Sự yếu đuối bất ngờ này khiến nàng cảm thấy bất lực và phơi bày.

“Không cần Hoàng thượng bận tâm. Nô tì sẽ tự mình… nghỉ ngơi.”

Mặc Tôn cười khẩy, một nụ cười đầy lạnh lùng. Hắn đưa tay, ấn trán lạnh buốt của mình vào trán nàng. Hành động này diễn ra quá nhanh, Thanh Yên không kịp phản ứng.

“Nóng như lửa thế này mà còn ‘tự mình nghỉ ngơi’?” Hắn thu tay về, ánh mắt có chút phức tạp, pha lẫn sự bực bội và lo lắng. “Nếu ngươi chết ở đây, Trẫm biết lấy ai để làm bia đỡ đạn cho những mũi tên tiếp theo của Phụng Thiên Các?”

Hắn xoay người, lạnh lùng bước ra khỏi thư phòng, không nói thêm lời nào. Thanh Yên nghĩ hắn sẽ bỏ mặc nàng. Nàng gục đầu xuống bàn, cố gắng chịu đựng cơn đau đầu như búa bổ.

Một lúc sau, cánh cửa lại mở ra. Mặc Tôn quay lại, trên tay là một chiếc chén sứ nhỏ, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

“Uống.”

Đó là nước thuốc. Thuốc được sắc từ thảo dược quý hiếm, tỏa ra mùi hương nồng đượm, hoàn toàn khác với thứ thuốc tầm thường của cung nhân.

Thanh Yên ngẩng đầu. “Hoàng thượng… tự tay sắc thuốc?”

“Ngươi nghĩ Trẫm rảnh đến mức đó sao?” Hắn nhíu mày, có vẻ khó chịu vì bị hỏi. “Trẫm chỉ nhớ công thức. Uống nhanh, không nói nhiều.”

Thanh Yên đưa tay run rẩy định nhận lấy chén thuốc, nhưng cơn sốt đã làm tay nàng run rẩy không ngừng. Nàng đánh rơi chiếc chén suýt chút nữa.

Mặc Tôn nhíu chặt mày, sự kiên nhẫn của hắn dường như đã cạn. Hắn đặt chén thuốc lên bàn, rồi đột ngột nắm lấy tay nàng, kéo nàng ngồi thẳng dậy.

“Uống cho đàng hoàng!”

Hắn không đưa chén cho nàng nữa. Thay vào đó, hắn cầm chén thuốc lên, thổi nhẹ vào bát, rồi đưa sát đến môi nàng.

“Uống đi. Đừng lãng phí công sức của Trẫm.”

Thanh Yên hoàn toàn bất động. Sự việc này quá mức phi lý. Một vị Hoàng đế cao quý lại tự tay đút thuốc cho một thích khách, một người hầu cận bị ép buộc? Nàng nhìn vào đôi mắt hổ phách của hắn, nơi có một sự quan tâm bị che giấu kỹ lưỡng bằng lớp băng lạnh giá.

Nàng mở miệng, đón nhận ngụm nước thuốc đầu tiên. Vị đắng chát của thảo dược và hơi ấm từ chén thuốc lan tỏa vào cổ họng, đi thẳng xuống dạ dày, mang lại sự dễ chịu lập tức. Mỗi ngụm, Mặc Tôn đều kiên nhẫn giữ chén, đợi nàng nuốt hết rồi mới tiếp tục.

Khi Thanh Yên uống đến ngụm cuối cùng, hắn không để chiếc chén xuống ngay. Hắn đưa ngón tay cái lên, nhẹ nhàng lau đi vết thuốc còn vương trên khóe môi nàng. Hành động này quá đỗi tự nhiên, nhưng lại mang theo một sự dịu dàng không phù hợp với tính cách của hắn.

Thanh Yên cảm thấy mặt mình nóng ran không phải vì sốt, mà vì sự thân mật bất ngờ này.

“Nằm xuống.” Hắn ra lệnh.

Hắn bế nàng khỏi ghế một cách dễ dàng, đặt nàng nằm ngay trên chiếc sạp gỗ dài trong thư phòng. Hắn lấy chiếc áo choàng gấm từ đêm qua, đắp lên người nàng.

“Nghỉ ngơi. Đừng chết trước khi Trẫm tìm ra bí mật của ngươi.”

Sau đó, Mặc Tôn quay trở lại bàn, tiếp tục công việc. Nhưng Thanh Yên nhận ra một điều. Sau khi nàng nằm xuống, hắn không tiếp tục đọc tấu chương nữa. Hắn chỉ ngồi đó, lặng lẽ nhìn đống giấy tờ, thỉnh thoảng liếc mắt sang phía nàng.

Tiếng mưa rơi đều đều, mùi hương trầm, và hơi ấm an toàn từ chiếc áo choàng của Mặc Tôn nhanh chóng kéo nàng vào giấc ngủ sâu. Trong mơ màng, Thanh Yên cảm thấy có một bàn tay lạnh buốt khẽ đặt lên trán nàng, kiểm tra lại thân nhiệt.

Lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào Phá Kiếm Đài, Thẩm Thanh Yên cảm thấy một chút bình yên. Sự quan tâm thô bạo và mâu thuẫn của Mặc Tôn đã để lại một vết nứt sâu trong lớp vỏ kiên cố của nàng, làm dấy lên một cảm xúc phức tạp, không phải sợ hãi, mà là một loại khao khát được che chở từ chính người mà nàng phải ám sát.