MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Tội Lỗi Của Thích KháchChương 5

Đêm Tội Lỗi Của Thích Khách

Chương 5

1,091 từ · ~6 phút đọc

Sau cơn sốt đêm mưa, sức khỏe của Thanh Yên đã hồi phục, nhưng mối quan hệ giữa nàng và Mặc Tôn đã lặng lẽ thay đổi. Thanh Yên đã nhận ra sự phức tạp trong con người Hoàng đế, còn Mặc Tôn thì càng lúc càng siết chặt sự giám sát của mình lên nàng.

Đêm nay là Đại Yến Tiệc mừng Bách Quan được tổ chức tại Chính Điện của Tử Cấm Thành, một sự kiện ngoại giao quan trọng. Mặc Tôn quyết định mang Thanh Yên theo, không phải với danh nghĩa cung nữ mà là 'Thị vệ cận thân' đặc biệt của hắn.

Thanh Yên mặc một bộ trang phục thị vệ màu xanh đậm, đơn giản nhưng được cắt may tinh tế, tôn lên vẻ ngoài xinh đẹp, sắc sảo. Nàng đứng phía sau long ỷ của Mặc Tôn, cố gắng giữ vẻ mặt vô cảm, nhưng nàng cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.

Trong số những ánh mắt đó, có sự tò mò, sự nghi ngờ, và đặc biệt là sự ham muốn dòm ngó từ các vị quan lại và quý tộc trẻ tuổi.

Một lúc sau, một vị tướng quân trẻ tuổi, có vẻ ngoài tuấn tú và dũng mãnh, tên là Dương Hạo, đến gần long ỷ để kính rượu Mặc Tôn. Sau khi hoàn thành nghi thức, hắn liếc nhìn Thanh Yên với một nụ cười tán tỉnh.

“Hoàng thượng có một vị thị vệ thật đặc biệt. Ánh mắt sắc sảo, khí chất cao ngạo, thật không giống một nữ tử bình thường.” Dương Hạo nói, cố ý kéo dài âm điệu.

Mặc Tôn không đáp lời, chỉ khẽ nhấp một ngụm rượu. Sự im lặng của hắn mang một áp lực vô hình, nhưng Dương Hạo vẫn tiếp tục thử dò xét.

“Vị cô nương này tên gì? Có thể nào Hoàng thượng cho phép thần được mời nàng một chén rượu giao hảo, bày tỏ lòng kính trọng với người bảo vệ bên cạnh Hoàng đế?”

Thanh Yên cảm thấy khó chịu. Nàng đang cố gắng giữ sự bình tĩnh, nhưng nàng cảm nhận được luồng khí lạnh đang tỏa ra từ phía Mặc Tôn.

Đột nhiên, Mặc Tôn đặt chén rượu xuống bàn bằng một tiếng ‘cạch’ khô khốc.

“Thị vệ cận thân của Trẫm không cần giao hảo với bất kỳ ai,” Mặc Tôn nói, giọng nói vẫn bình thản nhưng lại mang theo sự lạnh lùng chết người. “Nàng chỉ tuân lệnh Trẫm. Nếu Dương Tướng quân rảnh rỗi, chi bằng về huấn luyện lại quân đội của mình.”

Lời nói của Mặc Tôn không chỉ là một lời từ chối, mà còn là một lời cảnh cáo ngầm về địa vị. Dương Hạo lập tức nhận ra giới hạn, cúi đầu tạ lỗi và lui xuống.

Nhưng sự việc này không kết thúc.

Trong suốt buổi tiệc, Thanh Yên liên tục nhận được những ánh mắt soi mói, những cái liếc nhìn dài hơn mức cần thiết. Nàng cảm thấy như mình đang bị bày ra giữa chợ, và điều này khiến nàng vô cùng khó chịu.

Trong một khoảnh khắc, một cô gái quý tộc xinh đẹp và kiêu kỳ, con gái một Thừa tướng quyền lực, tiến lại gần Thanh Yên, giả vờ hỏi về Long Bào của Hoàng đế, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự ghen tị và khinh thường.

“Thị vệ à, nhìn người cũng có chút nhan sắc. Nhưng đứng gần Hoàng thượng như vậy, không sợ bị lửa thiêu đốt sao?” Cô ta ghé sát, thì thầm. “Vị trí bên cạnh Hoàng đế không phải là nơi cho những kẻ không rõ nguồn gốc.”

Thanh Yên đang định đáp trả bằng một câu nói sắc bén, thì một cánh tay rắn chắc đã vươn tới, nắm lấy cổ tay nàng. Mặc Tôn không hề đứng dậy, nhưng hắn đã nắm chặt tay nàng, đặt cổ tay nàng lên tay ghế Long ỷ của mình, như một hành động tuyên bố chủ quyền.

Hành động này hoàn toàn là vô thức, nhưng lại cực kỳ công khai. Mặc Tôn nhìn thẳng vào cô gái quý tộc kia, đôi mắt lạnh như băng.

“Trẫm đã quyết định, nàng là người bên cạnh Trẫm,” Mặc Tôn chậm rãi nói, từng lời như một mũi dao. “Thẩm Thanh Yên là người Trẫm đã giữ lại. Nếu có ai không hài lòng với sự sắp xếp này, cứ việc trình tấu.”

Hắn không cần nhắc lại hai lần. Cô gái quý tộc kia tái mặt, vội vàng cáo lui.

Thanh Yên cảm thấy máu trong người như đang sôi lên. Nàng bị bất ngờ bởi hành động của Mặc Tôn. Nàng không phải là vật sở hữu, nhưng hắn lại dùng hành động này để cảnh cáo tất cả mọi người, rằng nàng là của riêng hắn, cấm đoán bất kỳ ai dòm ngó.

Suốt phần còn lại của bữa tiệc, tay Mặc Tôn vẫn đặt hờ trên cổ tay nàng, một cái chạm vừa áp chế, vừa bảo vệ. Dưới vẻ ngoài điềm tĩnh, Thanh Yên cảm thấy sự căng thẳng giữa hai người đã đạt đến đỉnh điểm.

Khi buổi yến tiệc kết thúc và họ trở về Tẩm cung, sự im lặng bao trùm không gian.

Mặc Tôn cởi bỏ long bào, ném xuống ghế. Hắn đi thẳng đến chỗ Thanh Yên, người đang đứng ở góc phòng. Hắn không nói gì, chỉ đưa tay nâng cằm nàng, buộc nàng phải đối mặt với hắn.

“Ánh mắt của ngươi hôm nay, rất không an phận,” Mặc Tôn gằn giọng, đôi mắt hổ phách chứa đầy sự tức giận và ghen tuông bị dồn nén. “Ngươi có vẻ thích thú với sự dòm ngó của những kẻ đó?”

Thanh Yên không lùi bước, nhìn thẳng vào hắn. “Hoàng thượng nghĩ gì vậy? Nô tì chỉ là một thị vệ, làm sao dám có ý đồ gì?”

“Đừng gọi Trẫm là Hoàng thượng, đêm nay.” Hắn cúi đầu, ghé sát vào tai nàng. “Đêm nay, Trẫm là Mặc Tôn, là kẻ đã giữ mạng ngươi và cũng là kẻ sẽ đòi hỏi sự chiếm hữu.”

Hắn không cho nàng cơ hội trả lời, áp môi mình xuống, một nụ hôn mạnh mẽ và đầy giận dữ, khác hẳn với sự tĩnh lặng của hắn trước đó. Nụ hôn này không phải là lãng mạn, mà là một hành động tuyên bố quyền lực, một hành động nhằm khắc sâu dấu ấn của hắn lên nàng, để tất cả những ánh mắt dòm ngó ngoài kia không còn cơ hội xâm phạm.