MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Tội Lỗi Của Thích KháchChương 6

Đêm Tội Lỗi Của Thích Khách

Chương 6

986 từ · ~5 phút đọc

Sau nụ hôn mang tính chiếm hữu đêm yến tiệc, mối quan hệ giữa Mặc Tôn và Thanh Yên đã đạt đến một sự căng thẳng tột độ, như sợi dây đàn sắp đứt.

Rạng sáng hôm sau, khi mọi thứ vẫn còn chìm trong sương mù, tai ương ập đến.

Mặc Tôn cùng Thanh Yên đi tuần tra khu vực ngoại vi Phá Kiếm Đài – một thói quen bí mật của hắn để kiểm soát an ninh. Khi đi ngang qua một khu rừng trúc thưa thớt, một luồng ám khí đen ngòm đột ngột lao tới, sắc lạnh như lưỡi dao vô hình.

"Cẩn thận!" Mặc Tôn hét lên, đẩy Thanh Yên ngã xuống.

Hắn rút kiếm ra đỡ. Âm thanh kim loại va chạm kinh hoàng xé toạc sự tĩnh mịch của buổi sáng. Mặc Tôn đã chặn được đòn tấn công chính, nhưng một luồng hơi độc nhẹ vẫn kịp lướt qua vai hắn.

Kẻ địch nhanh chóng rút lui vào rừng trúc, hành tung bí ẩn và tốc độ kinh người.

"Hoàng thượng, người có sao không?" Thanh Yên bật dậy, ánh mắt nàng lộ rõ sự lo lắng chân thành, quên mất nàng từng là thích khách.

Mặc Tôn siết chặt vai. Hắn không trả lời, nhưng hắn nhanh chóng dùng kiếm khắc một vết rạch sâu lên lớp áo bào lụa, nơi bị hơi độc lướt qua. Chất độc này cực nhanh và cực mạnh.

"Chất độc Phong Lôi. Nó phong tỏa huyệt đạo nhanh hơn bất kỳ thứ gì Trẫm từng biết," Mặc Tôn gằn giọng, khuôn mặt tuấn tú giờ đã trắng bệch đi. "Phải giải độc lập tức. Chúng ta phải quay về Thư phòng!"

Hắn cố gắng chạy, nhưng chỉ được vài bước, cơ thể hắn đã bắt đầu mất đi sự kiểm soát.

"Trẫm không thể đi nhanh hơn," hắn cắn răng. "Giúp Trẫm."

Thanh Yên không chần chừ. Nàng lập tức vòng tay qua eo hắn, đỡ lấy cơ thể cao lớn, nặng nề của Mặc Tôn. Đây là lần đầu tiên nàng phải hoàn toàn gánh vác trọng lượng của hắn. Sự tiếp xúc da thịt qua lớp áo lụa mỏng khiến nàng cảm thấy sự nóng ran và run rẩy từ cơ thể hắn.

Khi họ về đến Thư phòng, Mặc Tôn đã gần như ngã quỵ. Hắn chỉ kịp chỉ tay về một chiếc hộp gỗ bí mật trên kệ sách.

"Hương Hoàn, màu xanh ngọc... Giúp Trẫm cởi y phục!"

Thanh Yên nhanh chóng tìm thấy viên giải độc. Nàng không còn tâm trí để bận tâm đến sự thân mật. Nàng phải hành động thật nhanh.

Nàng dùng sức lực của một thích khách, xé toạc vạt áo đã bị thấm độc của hắn. Long bào, áo lụa trong được cởi bỏ, cơ thể săn chắc, cường tráng của Mặc Tôn hoàn toàn lộ ra trước mắt nàng. Chất độc đã bắt đầu làm da thịt hắn tím tái ở vùng vai và ngực.

"Phải dùng nội lực đẩy độc ra," Mặc Tôn nói, hơi thở nặng nhọc. "Ném Hương Hoàn vào bếp than. Sau đó... ngươi phải dùng thân nhiệt giữ cho huyệt Thiên Đỉnh của Trẫm không bị đóng băng."

Thanh Yên hoàn thành việc đốt Hương Hoàn và đặt Mặc Tôn nằm xuống chiếc sạp. Hắn đã nuốt viên giải độc, nhưng cần có thời gian để phát huy tác dụng.

"Thiên Đỉnh là huyệt ngay..." Mặc Tôn không nói hết lời.

Thanh Yên hiểu ý. Huyệt Thiên Đỉnh nằm ngay vùng ngực và cổ, nơi rất khó để dùng tay giữ ấm. Trong hoàn cảnh này, chỉ có cơ thể con người mới có thể truyền hơi ấm đủ mạnh.

Nàng không cho phép mình suy nghĩ. Nàng hiểu rõ sự nguy hiểm. Nếu Hoàng đế chết, nàng cũng không thể sống sót, chưa kể đến cảm giác lo lắng thực sự đang giày vò nàng.

Thanh Yên cởi bỏ y phục bên ngoài của mình, chỉ còn lại lớp áo lót bằng lụa mỏng. Nàng nằm xuống, áp cơ thể nàng sát vào cơ thể đang dần lạnh đi của Mặc Tôn.

Khoảnh khắc hai cơ thể chạm vào nhau dưới ánh sáng mờ ảo của lò than và ngọn nến le lói, mọi ranh giới về thân phận, đạo lý Sư Đồ hay thù hận đều tan biến.

Thanh Yên rúc sâu vào người Mặc Tôn, áp vòng ngực mềm mại của nàng vào vùng da thịt nóng lạnh bất thường của hắn. Mùi thuốc và mùi hương trầm ấm áp từ da thịt hắn quyện vào hơi thở gấp gáp của nàng.

Mặc Tôn vẫn nhắm mắt, cố gắng điều chỉnh nội lực để hấp thụ dược tính. Nhưng sự mềm mại và hơi nóng từ cơ thể Thanh Yên đã khiến hắn không thể hoàn toàn tập trung. Hắn cảm nhận được từng đường cong, từng nhịp đập mạnh mẽ của tim nàng.

Sau một lúc lâu, Mặc Tôn thở dốc. Hắn đưa tay, tìm đến mái tóc dài mềm mại của Thanh Yên, ghì chặt đầu nàng vào lồng ngực mình.

"Giữ như vậy... đừng rời đi," hắn thì thầm, giọng nói khàn khàn vì chất độc và sự kích động. "Chỉ một chút nữa thôi."

Đây là một lời đề nghị yếu đuối, một sự phụ thuộc thể xác trần trụi. Thanh Yên cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn giấu trong giọng nói uy quyền thường ngày của hắn. Nàng nhắm mắt lại, ôm chặt lấy hắn hơn. Nàng cảm nhận được sự sống đang dần trở lại với hắn, và cũng cảm nhận được sự khao khát không thể kìm nén đang lan tỏa từ cơ thể hắn sang nàng.

Sự cứu chữa trong hoàn cảnh nguy kịch đã dẫn đến sự thân mật sâu sắc, vượt xa mọi dự định. Họ nằm đó, quấn lấy nhau, không còn là Hoàng đế và Thích khách, mà là một người đang khao khát sống và một người đang trao đi hơi ấm cứu rỗi.