Sau đêm giải độc đầy nguy hiểm, Mặc Tôn phục hồi rất nhanh chóng. Tuy nhiên, sự việc đã để lại một vết nứt sâu trong sự lạnh lùng thường ngày của hắn. Hắn dường như không dám đối diện với Thanh Yên, người đã cứu mạng hắn bằng sự hy sinh thân thể của mình.
Sáng hôm sau, Mặc Tôn đã trở lại với công việc, nhưng hắn tránh mặt nàng suốt cả ngày. Thanh Yên được lệnh dọn dẹp Thư phòng sau cơn bão, nơi hỗn độn với các vật dụng y thuật và đống tấu chương chồng chất.
Khi đang sắp xếp lại kệ sách, tay Thanh Yên vô tình chạm vào một cơ quan bí mật. Một ngăn tủ ẩn mở ra, không phải chứa vàng bạc hay vũ khí, mà là một cuộn bức họa cũ kỹ được bọc trong lớp lụa vàng đã ố màu.
Tò mò và bị thúc đẩy bởi bản năng của một thích khách, Thanh Yên mở cuộn tranh ra.
Bức tranh vẽ cảnh một ngôi nhà cổ bị cháy rụi, khói lửa ngút trời, và ở trung tâm là hình ảnh một cậu bé có khuôn mặt y hệt Mặc Tôn, đang đứng giữa đống tro tàn, ánh mắt chứa đầy sự đau đớn và hận thù. Trên nền trời, một đám mây khói cuộn xoáy, mang theo hình bóng của một thanh kiếm ám khí đen – giống hệt như thứ đã suýt giết chết Mặc Tôn sáng hôm qua.
Thanh Yên không tin vào mắt mình. Nàng quay sang xem xét những giấy tờ khác trong ngăn tủ. Đó là những ghi chép bằng chữ viết tay của Mặc Tôn, về một gia tộc đã bị tiêu diệt cách đây nhiều năm vì tội danh phản quốc. Và đáng chú ý nhất, có một đoạn ghi chép nhỏ:
"Sát thủ được Phụng Thiên Các phái đến có thể là thành viên của gia tộc [Tên Gia Tộc đã bị xóa nhòa] còn sót lại. Ta đã giữ lại nó. Giữ lại không phải để giết, mà để... tìm kiếm một sự chuộc lỗi. Hoặc là một sự ràng buộc."
Thanh Yên như bị sét đánh. Nàng lùi lại, va vào bàn.
Nàng nhận ra sự thật kinh hoàng: Mặc Tôn không chỉ biết nàng là thích khách mà còn biết nàng có thể liên quan đến gia tộc đã bị hàm oan. Hắn không giết nàng, không phải vì bị thu hút mà vì một mục đích riêng liên quan đến quá khứ – một mục đích vừa mang tính chuộc lỗi, vừa mang tính lợi dụng. Hắn đã biến nàng từ mục tiêu thành con cờ trong một ván cờ lớn hơn.
Nàng cảm thấy bị phản bội sâu sắc. Sự ấm áp, sự che chở, và cả những khao khát thể xác mà hắn đã dành cho nàng, tất cả đều nhuốm màu tính toán và dối trá.
Đúng lúc đó, cửa Thư phòng mở ra. Mặc Tôn bước vào.
Hắn nhìn thấy cuộn tranh trên sàn, nhìn thấy những ghi chép bị phơi bày, và cuối cùng, nhìn thấy đôi mắt đầy tổn thương và giận dữ của Thanh Yên.
Không có lời bào chữa nào được đưa ra. Khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng, nhưng có một chút gì đó gọi là buông xuôi, như thể bí mật này sớm muộn cũng phải được tiết lộ.
“Ngươi đã thấy rồi,” Mặc Tôn nói, giọng hắn trầm hơn bình thường. Hắn bước lại gần, cúi xuống nhặt cuộn tranh lên.
“Ngài lợi dụng ta!” Thanh Yên hét lên, giọng nàng run rẩy, không còn giữ được sự kiềm chế. “Ngài giữ ta lại, không phải vì muốn ta bảo vệ ngài, mà vì ngài muốn tìm kiếm... sự chuộc lỗi cho tội lỗi của ngài! Ngài biết ta có liên quan đến vụ án năm xưa!”
“Vụ án đó không phải do một mình Trẫm gây ra,” Mặc Tôn đáp, ánh mắt hắn tránh đi. “Nhưng Trẫm biết, Phụng Thiên Các đã dùng ngươi – một kẻ còn sống sót – để trả thù Trẫm. Trẫm giữ ngươi lại, là vì Trẫm không muốn giết ngươi.”
Hắn đột ngột tiến đến, ép nàng vào góc tường. “Nếu Trẫm muốn giết, Trẫm đã giết ngay từ đêm đầu tiên. Nếu Trẫm không muốn ngươi ở lại, Trẫm đã không tự tay đút thuốc cho ngươi, đã không để cơ thể ngươi chạm vào Trẫm.”
Hắn đưa tay, chạm vào cổ nàng, nơi mạch đập đang nhảy múa điên cuồng. “Trẫm là Hoàng đế, nhưng Trẫm không phải là thần thánh. Trẫm giữ ngươi lại, ban đầu là vì tính toán. Nhưng bây giờ…”
Hắn dừng lại. Hắn không nói hết câu, nhưng đôi mắt hổ phách của hắn đang nói lên tất cả: Bây giờ, hắn đã không thể buông tay.
Thanh Yên cảm thấy sự giằng xé dữ dội. Nàng nên đâm hắn ngay lập tức, hoàn thành nhiệm vụ và báo thù cho gia tộc. Nhưng cái chạm tay của hắn lại quá quen thuộc, quá ấm áp, gợi nhớ đến đêm mưa bão và sự che chở tuyệt vọng.
“Ngài có biết…” Thanh Yên cố nén nước mắt, giọng nàng nghẹn lại. “...ta đã cảm thấy thế nào khi tin rằng ngài có một chút… dịu dàng với ta không?”
Mặc Tôn dường như bị câu hỏi này làm tổn thương. Hắn nhắm mắt lại, rồi từ từ buông tay khỏi cổ nàng. Hắn dùng hai tay, nắm lấy hai vai nàng, ép sát nàng vào tường đá lạnh lẽo.
“Đây là cung điện, Thẩm Thanh Yên,” hắn gằn giọng. “Không có chỗ cho sự dịu dàng. Chỉ có quyền lực, và sự chiếm hữu. Hãy nhớ, ngươi thuộc về Trẫm. Dù là vì chuộc lỗi, dù là vì lợi dụng, hay vì bất cứ điều gì khác... Ngươi không được phép rời xa Trẫm!”
Sự giận dữ và khao khát của hắn quá lớn, nó bóp nghẹt mọi lý trí của nàng. Thanh Yên không thể kháng cự. Nàng chỉ biết đưa tay lên, chạm vào gò má lạnh giá của hắn, một cái chạm đầy tội lỗi và sự tha thứ vô thức.
Sự va chạm nhẹ nhàng đó đã xoa dịu cơn giận dữ trong hắn. Mặc Tôn thở dốc, cúi đầu xuống, áp trán mình vào trán nàng.
“Đừng để Trẫm mất kiểm soát,” hắn thì thầm, như đang tự nói với chính mình. “Nếu ngươi cố gắng bỏ trốn… Trẫm sẽ hủy diệt tất cả.”
Cả hai đứng yên trong bóng tối, ranh giới giữa yêu và hận, giữa lợi dụng và cảm xúc thật sự, đã bị xóa nhòa hoàn toàn.