Sau cuộc đối đầu trong Thư phòng, Mặc Tôn và Thanh Yên đã đạt đến một thỏa thuận ngầm: họ sẽ tiếp tục ở bên nhau, dù với mục đích gì đi chăng nữa. Tuy nhiên, lòng tin vẫn là một sợi dây mỏng manh, luôn sẵn sàng đứt.
Đêm hôm đó, Mặc Tôn triệu Thanh Yên đến Luyện Võ Đường để tiếp tục luyện tập Khí Dẫn, nhưng thực chất là để thoát khỏi sự dòm ngó của các tai mắt trong Cung.
Khi cả hai đang luyện tập kiếm pháp ở khu vực hẻo lánh nhất của Luyện Võ Đường, đột nhiên, một tiếng động lạ xé tan sự tĩnh mịch. Bốn bóng đen bịt mặt, di chuyển nhanh như chớp, xuất hiện từ phía rừng trúc. Chúng không phải là thích khách bình thường; chúng là những cao thủ được huấn luyện bài bản.
“Chúng không phải người của Phụng Thiên Các,” Mặc Tôn gằn giọng, thanh kiếm rít lên. “Bọn chúng nhằm vào ta. Rút lui!”
Thanh Yên và Mặc Tôn phối hợp cực kỳ ăn ý. Mặc dù Mặc Tôn vẫn còn vết thương chưa lành, kiếm pháp của hắn vẫn sắc bén và mạnh mẽ. Thanh Yên nhanh chóng yểm trợ, chặn đứng hai tên tấn công từ phía sau.
Nhưng kẻ địch quá đông và quá hung hãn. Mặc Tôn bị một luồng ám khí sượt qua vai, buộc hắn phải lùi lại.
“Đi theo ta!”
Mặc Tôn nắm lấy cổ tay Thanh Yên, kéo nàng về phía bức tường đá. Hắn nhanh chóng chạm vào một cơ quan bí mật ẩn sau một tảng đá rêu phong. Một cánh cửa gỗ nhỏ chôn dưới đất, vừa đủ cho một người cúi thấp, chậm rãi mở ra.
“Vào ngay!”
Cả hai nhanh chóng chui vào bên trong. Cánh cửa bí mật đóng lại, vừa kịp lúc những kẻ bịt mặt lao đến.
Bên trong, không gian chật chội và tối đen như mực. Đây dường như là một căn hầm bỏ hoang hoặc một đường thoát hiểm cũ. Mặc Tôn và Thanh Yên bị ép phải đứng sát vào nhau, hoàn toàn không có khoảng cách giữa hai cơ thể.
Thanh Yên có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp thở dốc và sự nóng rực từ Mặc Tôn. Cơ thể nàng, từ vai đến hông, hoàn toàn dán chặt vào lưng và ngực rộng lớn của hắn. Mùi hương trầm, quen thuộc từ hắn, giờ đây trở nên nồng nàn đến nghẹt thở trong không gian kín.
“Không được cử động,” Mặc Tôn thì thầm, giọng hắn khàn khàn và trầm thấp, hơi thở hắn phả vào vành tai nàng. “Chúng đang tìm kiếm.”
Tiếng bước chân và tiếng kiếm kim loại va vào đá vọng xuống hầm, càng làm tăng thêm sự hồi hộp.
Trong sự chật chội và căng thẳng ấy, Thanh Yên cảm thấy cơ thể mình hoàn toàn mất đi sức mạnh và ý chí. Cái ôm bất đắc dĩ này lại mang lại một cảm giác an toàn kỳ lạ. Nàng bấu nhẹ vào lớp áo lụa của Mặc Tôn.
Mặc Tôn cảm nhận được sự run rẩy của nàng, dù là do sợ hãi hay do sự kích động của hoàn cảnh. Hắn đưa một cánh tay ra sau, vòng qua eo nàng, siết nhẹ, như một lời trấn an.
Sự tiếp xúc của bàn tay rắn chắc ấy lên eo nàng đã gây ra một luồng điện chạy dọc sống lưng Thanh Yên. Nàng biết, trong hoàn cảnh này, đây chỉ là một hành động nhằm giữ im lặng và giữ thăng bằng. Nhưng sự thân mật bị ép buộc này lại kích thích mọi giác quan của nàng.
“Đừng sợ,” Mặc Tôn nói khẽ, gần như không phát ra tiếng động. “Trẫm sẽ không để bất kỳ ai chạm vào ngươi.”
Lời nói này không mang tính an ủi, mà mang tính tuyên bố chiếm hữu trong bóng tối. Hắn đang bảo vệ nàng, không phải vì nàng là một thị vệ, mà vì nàng là người hắn đã giữ lại.
Đột nhiên, tiếng động bên ngoài dừng lại. Một trong những tên thích khách đứng ngay bên trên cánh cửa, và Thanh Yên có thể cảm nhận được hơi lạnh từ lớp đá ngay trên đầu.
Tim nàng đập nhanh đến mức tưởng chừng như Mặc Tôn cũng có thể nghe thấy. Để giữ nàng im lặng tuyệt đối, Mặc Tôn áp cằm mình lên đỉnh đầu nàng, ghì chặt nàng vào ngực hắn, khiến nàng không thể hít thở sâu.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối đó, Thanh Yên không còn cảm nhận được sự đau đớn từ bên ngoài, mà chỉ cảm nhận được từng nhịp đập mạnh mẽ và đều đặn của trái tim hắn. Mùi mồ hôi, mùi máu tươi và mùi hương trầm quen thuộc của Mặc Tôn bao phủ lấy nàng.
Sự chờ đợi kéo dài như cả thế kỷ.
Cuối cùng, tiếng bước chân đã xa dần.
Mãi đến khi không còn nghe thấy bất kỳ tiếng động nào, Mặc Tôn mới nới lỏng vòng tay, nhưng vẫn không hoàn toàn buông nàng ra. Hắn thở hắt ra một hơi dài, trút đi sự căng thẳng tột độ.
“Chúng đã đi rồi.”
Hắn nói, nhưng vẫn giữ nàng trong vòng tay. Thanh Yên cũng không đẩy hắn ra.
Trong căn hầm tối, sau khi thoát khỏi cái chết, họ đã chia sẻ sự gần gũi và hơi ấm mà không một lời nói nào có thể diễn tả được. Ranh giới giữa hai người đã hoàn toàn bị xóa nhòa bởi nỗi sợ hãi chung và sự bảo vệ bản năng.
Mặc Tôn đưa tay lên, khẽ vuốt mái tóc rối bời của Thanh Yên. Hành động của hắn giờ đây không còn là sự kiểm soát, mà là sự lưu luyến thực sự.
“Cũng may là ngươi ở đây,” hắn thì thầm, một lời thú nhận yếu đuối hiếm hoi.
Hắn đẩy cánh cửa bí mật ra, ánh trăng mờ nhạt rọi vào căn hầm, chiếu sáng khuôn mặt của Thanh Yên. Nàng nhìn hắn, ánh mắt đáp lại sự lưu luyến và cảm kích.
Khi họ bước ra, mọi thứ đã khác. Cái chạm tay, cái ôm trong bóng tối đã trở thành một dấu ấn không thể chối cãi.