MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Tội LỗiChương 1

Đêm Tội Lỗi

Chương 1

671 từ · ~4 phút đọc

Tiếng mưa dội xuống mái ngói âm dương của căn nhà cổ nghe nặng nề như tiếng búa gõ vào lồng ngực. Trong sảnh chính, những lẵng hoa lan trắng muốt – thứ hoa mà chị gái cô, Diệp Thảo, yêu thích nhất – giờ đây trông chẳng khác nào những vòng hoa tang.

Diệp An đứng nép mình sau cánh cửa gỗ chạm khắc, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Cô nhìn thấy bóng lưng cao lớn của Trịnh Quân đang ngồi bất động giữa những mảnh vụn của chiếc bình gốm quý. Anh không bật đèn. Ánh sáng duy nhất trong căn phòng là những tia chớp xé ngang bầu trời, hắt lên gương mặt góc cạnh, lạnh lẽo như một pho tượng tạc từ đá của anh.

Ngày mai là đám cưới. Nhưng cô dâu đã mang theo toàn bộ trang sức và một nửa số tiền sính lễ, mất hút theo gã tình nhân cũ ngay trong đêm tối trời này.

“Anh Quân…” – Diệp An lí nhí, bước chân run rẩy tiến về phía anh.

Trịnh Quân không quay đầu lại, giọng anh khàn đặc, vẩn đục vị men của loại rượu mạnh nhất: “Chị em đi rồi. Em còn ở đây làm gì? Đến để xem tôi bị sỉ nhục ra sao à?”

“Em xin lỗi… thay cho chị ấy.”

Một tiếng cười lạnh lẽo vang lên. Trịnh Quân đứng dậy, bóng anh đổ dài, bao trùm lấy dáng người nhỏ bé của cô. Anh tiến lại gần, mùi sơn dầu đặc trưng của một người phục chế đồ cổ quyện cùng mùi rượu nồng nặc vây lấy khứu giác của Diệp An. Anh thô bạo nắm lấy cằm cô, buộc cô phải ngước nhìn đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng và giận dữ.

“Xin lỗi?” – Ngón tay cái của anh miết mạnh lên bờ môi dưới của cô, một sự đụng chạm thô ráp khiến Diệp An rùng mình. “Nhìn em xem, Diệp An. Em có đôi mắt giống hệt chị ta, nhưng tại sao cái nhìn lại ngây thơ đến mức nực cười thế này?”

Diệp An cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh phả lên da mặt. Khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy nhịp đập phập phồng nơi cổ áo sơ mi phanh cúc của anh. Sự hiện diện của Trịnh Quân quá mạnh mẽ, nó không giống với vẻ lịch lãm, điềm đạm mà anh thường thể hiện trước mặt chị gái cô. Lúc này, anh giống như một con thú bị thương, sẵn sàng cào xé bất cứ thứ gì chạm vào nỗi đau của mình.

“Chị em nợ tôi một danh phận, nợ cả cuộc đời này của tôi.” – Anh cúi thấp xuống, môi anh suýt chút nữa là chạm vào vành tai đang nóng bừng của cô. “Nhà họ Diệp định trả món nợ này thế nào đây? Hay là… lấy em ra để đền bù?”

Cả người Diệp An run lên bần bật. Cô biết mình nên đẩy anh ra, nên chạy khỏi căn phòng đầy mùi thuốc súng và dục vọng kìm nén này. Nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Cảm giác tội lỗi thay cho chị gái hòa lẫn với một loại rung động thầm kín bấy lâu nay khiến cô không thể cử động.

Cơn mưa ngoài kia càng lúc càng dữ dội, nước tràn qua bậu cửa sổ, làm ướt sũng vạt áo dài mỏng manh của Diệp An, để lộ ra những đường cong thanh xuân đầy vẻ mời gọi trong bóng tối mờ ảo. Ánh mắt Trịnh Quân tối sầm lại, sâu thẳm và nguy hiểm. Anh không buông tay, trái lại, bàn tay đang giữ cằm cô từ từ trượt xuống, dừng lại ở cần cổ thanh mảnh, cảm nhận nhịp mạch đập loạn xạ dưới lớp da mềm mại.

Đêm nay, lễ cưới có thể không diễn ra, nhưng một bản giao kèo tăm tối khác dường như vừa mới được bắt đầu.