Tiếng sấm nổ vang trời khiến Diệp An giật mình, theo bản năng, cô nép sát vào lồng ngực Trịnh Quân. Không gian im lìm của căn phòng phục chế đồ cổ bỗng chốc bị lấp đầy bởi hơi thở dồn dập của hai người. Bàn tay anh vẫn đặt ở cổ cô, không siết chặt nhưng lại mang đến một áp lực khiến cô nghẹt thở.
“Anh… anh say rồi.” – Diệp An thào thào, cố gắng tìm lại chút lý trí cuối cùng.
Trịnh Quân cười khẩy, đôi mắt anh nheo lại, nhìn chằm chằm vào bờ vai đang run rẩy dưới lớp lụa ướt của cô. Anh không trả lời bằng lời nói. Thay vào đó, anh buông cổ cô ra nhưng lại tiến thêm một bước, ép cô lùi sát vào bức tường gạch thô. Một tay anh chống lên tường, khóa chặt cô trong khoảng không gian chật hẹp giữa cơ thể anh và bề mặt đá lạnh lẽo.
“Tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết, An à.” – Anh gọi tên cô, tông giọng thấp xuống, âm trầm như tiếng đàn cello cũ kỹ. “Chị em thích tiền, thích sự hào nhoáng. Nhưng em… em nhìn tôi bằng ánh mắt này từ bao lâu rồi? Đừng tưởng tôi không biết.”
Tim Diệp An như ngừng đập một nhịp. Bí mật mà cô chôn giấu bao lâu nay – thứ tình cảm sai trái dành cho người đàn ông sắp trở thành anh rể của mình – hóa ra lại trần trụi dưới cái nhìn xuyên thấu của anh. Cô thấy hổ thẹn, thấy nhục nhã, nhưng sâu trong huyết quản, một cảm giác râm ran khó tả bắt đầu lan tỏa.
Bàn tay thô ráp của Trịnh Quân chậm rãi lướt dọc theo cánh tay cô, rồi dừng lại ở bàn tay đang nắm chặt gấu áo. Anh đan ngón tay mình vào ngón tay cô, ép cô phải buông lỏng sự phản kháng. Sự ma sát giữa hai làn da – một nóng bỏng vì men rượu, một giá lạnh vì nước mưa – tạo ra những tia điện khiến Diệp An run rẩy không thôi.
“Nếu muốn bù đắp, thì đừng dùng những lời nói suông.” – Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít lấy mùi hương huệ tây thanh khiết đang bị hơi ẩm của cơn mưa làm cho trở nên nồng nàn hơn. “Đêm nay, hãy ở lại đây. Thay chị em hoàn thành những gì cô ta đã bỏ dở.”
Hơi nóng từ môi anh chạm vào da thịt khiến Diệp An rùng mình, một luồng khoái cảm lạ lẫm và sợ hãi xộc thẳng lên đại não. Cô cảm nhận được sự chiếm hữu đầy nam tính, sự phẫn nộ hòa lẫn với khao khát đang trỗi dậy trong người đàn ông này.
“Nhưng chúng ta không thể… ngày mai mọi người sẽ biết…” – Cô yếu ớt chống cự, dù đôi tay đã bắt đầu bám lấy vạt áo sơ mi của anh để tìm điểm tựa.
“Không ai biết cả.” – Trịnh Quân ngước lên, ánh mắt anh tối đặc, đầy vẻ mê hoặc. “Trong căn nhà này, vào đêm nay, em không phải em gái, tôi không phải anh rể. Chúng ta chỉ là hai kẻ bị bỏ rơi… đang cần sưởi ấm.”
Nói đoạn, anh không để cô có cơ hội từ chối thêm lần nào nữa. Nụ hôn của anh rơi xuống như một cơn bão, không hề dịu dàng mà mang đậm tính trừng phạt và chiếm hữu. Nó thô bạo, vội vã, mang theo vị đắng của rượu và vị mặn của những giọt mưa còn vương trên môi cô. Diệp An choáng váng, cả thế giới như đảo lộn. Cô nhắm nghiền mắt, để mặc bản thân chìm đắm vào sự cuồng nhiệt đầy tội lỗi này.
Trong xưởng vẽ tối tăm, giữa những bức tranh sơn dầu chưa kịp khô và những món đồ cổ phủ bụi thời gian, tiếng vải lụa ma sát vào nhau nghe rõ mồn một, hòa lẫn vào tiếng mưa rào rầm rì như muốn che giấu đi bí mật của hai linh hồn đang sa ngã.