MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Tội LỗiChương 3

Đêm Tội Lỗi

Chương 3

667 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng hanh hao của buổi sớm mai xuyên qua lớp bụi mờ trên cửa kính, rọi thẳng vào gương mặt Diệp An. Cô choàng tỉnh, cảm giác đầu tiên là cái lạnh buốt của sàn gỗ và sự đau nhức rã rời chạy dọc sống lưng.

Căn phòng phục chế đồ cổ buổi sáng trông tĩnh lặng đến đáng sợ. Diệp An bàng hoàng nhìn xuống cơ thể mình, chiếc áo dài trắng đã nhăn nhúm, vương vài vệt sơn dầu màu nâu sẫm – thứ màu sắc trông như những vết sẹo cũ kỹ. Mọi ký ức của đêm qua ùa về như một cái tát đau đớn: nụ hôn cuồng loạn, hơi thở nóng rực của Trịnh Quân và sự buông xuôi đầy nhục nhã của chính cô.

Trịnh Quân đã dậy từ lúc nào. Anh đứng bên cửa sổ, lưng trần hướng về phía cô. Những vết cào mờ nhạt trên vai anh là minh chứng không thể chối cãi cho cuộc hoan lạc đầy thù hận đêm qua. Anh đang chậm rãi cài lại từng chiếc cúc áo sơ mi, phong thái bình thản như thể cơn bão tình ái tối qua chỉ là một ảo giác.

“Dậy rồi sao?” – Anh không quay lại, giọng nói đã mất đi vẻ khàn đặc của men rượu, thay vào đó là một sự lạnh lùng đến tàn nhẫn.

Diệp An vội vàng vơ lấy mảnh vải vắt trên ghế để che thân, giọng cô run rẩy: “Chuyện tối qua… em…”

“Tối qua chỉ là một cuộc giao dịch.” – Trịnh Quân quay người lại, đôi mắt anh ráo hoảnh, nhìn cô như nhìn một món đồ cổ vừa được định giá xong. “Chị em nợ tôi một lễ cưới, em đã trả bằng sự ngây thơ của mình. Coi như chúng ta sòng phẳng.”

Lời nói của anh như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim Diệp An. Sòng phẳng? Cô đã trao cho anh thứ quý giá nhất của đời con gái, trao cả cái lòng tự trọng mà cô hằng gìn giữ, vậy mà trong mắt anh, đó chỉ là một món nợ được thanh toán xong xuôi.

“Anh coi em là cái gì?” – Diệp An nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh. “Một món hàng để thế chỗ cho chị Thảo sao?”

Trịnh Quân tiến lại gần, anh cúi xuống, bàn tay thon dài nâng cằm cô lên, nhưng lần này không có chút hơi ấm nào. “Đừng ảo tưởng, An à. Em tưởng sau một đêm thì tôi sẽ yêu em sao? Tôi nhìn em, chỉ thấy bóng dáng kẻ đã phản bội mình. Sự sướng khoái tối qua… chẳng qua cũng chỉ là một cách để tôi trả thù chị gái em thôi.”

Nói đoạn, anh rút từ túi quần ra một phong bì dày, đặt lên bàn trang điểm. “Đây là số tiền còn lại của sính lễ. Cầm lấy, đưa cho bố mẹ em, bảo họ lễ cưới hủy bỏ. Và từ nay về sau, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Tiếng cửa phòng đóng sầm lại khiến Diệp An đổ sụp xuống sàn. Cô nhìn phong bì tiền trên bàn, rồi lại nhìn những vết bầm tím trên cánh tay mình. Sự im lặng của căn nhà cổ lúc này còn đáng sợ hơn cả tiếng sấm sét đêm qua.

Cô không biết rằng, sau khi bước ra khỏi phòng, Trịnh Quân đã đứng tựa lưng vào tường, đôi bàn tay anh siết chặt đến mức nổi gân xanh. Trong đầu anh lúc này không phải là hình bóng của Diệp Thảo, mà là tiếng khóc nức nở và mùi hương huệ tây thanh khiết đã hòa quyện vào máu thịt anh suốt cả đêm dài.

Sự sòng phẳng mà anh vừa tuyên bố, thực chất chỉ là một lớp mặt nạ để che đậy một sự thật kinh khủng: Anh đã bắt đầu nghiện cảm giác có cô ở bên cạnh, và điều đó khiến anh thấy mình thật ghê tởm.