MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Tội LỗiChương 12

Đêm Tội Lỗi

Chương 12

788 từ · ~4 phút đọc

Căn biệt thự vào buổi sáng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng lá thông xào xạc bên ngoài cửa sổ. Trịnh Quân đã rời đi từ sớm để xử lý đống hỗn độn tại bảo tàng, không quên khóa trái cửa chính và để lại một người quản gia già câm lặng.

Diệp An lang thang như một bóng ma trong những dãy hành lang dài. Sự tù túng khiến cô ngạt thở. Theo bản năng của một người làm nghề phục chế, cô bị thu hút bởi một cánh cửa gỗ sồi nằm sâu cuối dãy hành lang tầng hai – nơi duy nhất không khóa.

Đó là phòng làm việc riêng của Trịnh Quân.

Căn phòng ngập mùi giấy cũ, mùi gỗ đàn hương và mùi chì than nồng đậm. Giữa phòng là một chiếc bàn gỗ lớn chất đầy bản thảo. Diệp An tiến lại gần, định tìm kiếm chút manh mối về con người thực sự của anh, kẻ đã dùng thù hận để trói buộc cô.

Nhưng khi tay cô chạm vào một tập giấy phác họa nằm dưới cùng, cả thế giới của cô như sụp đổ lần nữa.

Đó không phải là bản vẽ đồ cổ. Đó là những bức họa chì về một cô gái.

Trong bức tranh đầu tiên, cô gái ấy đang đứng dưới cơn mưa rào trước cổng trường đại học, vạt áo dài dính sát vào người, đôi mắt nhìn xa xăm đầy u sầu. Trong bức thứ hai, cô ấy đang tỉ mẩn lau chùi một mảnh gốm vỡ trong phòng thực tập. Và bức thứ ba... là cô đang ngủ gật trên ghế đá công viên, một lọn tóc mai xòa xuống má.

Tất cả đều là Diệp An.

Điều khiến cô bàng hoàng nhất là ngày tháng được ký dưới mỗi bức họa. Bức đầu tiên được vẽ từ hai năm trước – thời điểm đó, Trịnh Quân còn chưa hề quen biết chị gái cô, Diệp Thảo.

"Không thể nào..." – Diệp An thào thào, đôi tay run rẩy khiến tập giấy rơi tung tóe xuống sàn.

Hóa ra, kẻ đi săn không phải bắt đầu từ đêm mưa bão đó. Anh đã quan sát cô, dõi theo cô từ rất lâu trước khi trở thành "anh rể" trên danh nghĩa. Sự xuất hiện của Diệp Thảo, cuộc hôn nhân hụt đó, liệu có phải chỉ là một nước cờ tàn nhẫn để anh có lý do đường đường chính chính bước vào cuộc đời cô?

"Em thấy chúng rồi sao?"

Giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cửa. Trịnh Quân đứng đó, áo măng-tô đen còn vương hơi lạnh của sương sớm. Anh không hề tỏ ra lúng túng khi bí mật bị bại lộ, trái lại, ánh mắt anh nhìn cô càng thêm phần chiếm hữu.

"Anh... anh theo dõi tôi từ khi đó sao?" – Diệp An lùi lại, lưng chạm vào mép bàn, hơi thở dồn dập. "Tại sao lại là chị Thảo? Tại sao anh lại đính hôn với chị ấy nếu người anh muốn là tôi?"

Trịnh Quân đóng cửa lại, tiếng "cạch" khô khốc như tiếng chốt khóa của một chiếc lồng sắt. Anh chậm rãi tiến lại gần, nhặt một bức họa dưới sàn lên, ngón tay dài vuốt ve gương mặt cô trên giấy.

"Vì chị ta dễ dàng." – Anh nói, giọng thấp và khàn. "Vì lúc đó, em nhìn tôi như nhìn một kẻ xa lạ. Cách duy nhất để tôi có thể chạm vào em mà không khiến em chạy trốn là trở thành một phần trong gia đình em."

"Anh là đồ biến thái!" – Diệp An hét lên, định lao qua người anh để chạy ra ngoài, nhưng Trịnh Quân đã nhanh chóng tóm lấy eo cô, ép mạnh cô xuống mặt bàn làm việc gỗ cứng.

Đống giấy phác họa bị xới tung dưới thân hình hai người. Trịnh Quân ghì chặt hai tay cô xuống bàn, khuôn mặt anh áp sát, hơi thở nồng đậm mùi thuốc lá và sự nguy hiểm.

"Biến thái sao? Có lẽ vậy." – Anh cười nhạt, đôi mắt tối sầm lại khi nhìn xuống bờ ngực phập phồng của cô. "Nhưng em có biết cảm giác mỗi đêm phải nằm cạnh chị gái em mà trong đầu chỉ toàn hình bóng của em không? Sự giày vò đó, tôi sẽ đòi lại tất cả trên cơ thể em... ngay bây giờ."

Anh thô bạo xé toạc chiếc cúc áo trên cùng của cô. Trong không gian tràn ngập những bức vẽ về chính mình từ quá khứ, Diệp An cảm nhận được một sự thật đáng sợ hơn cả sự thù hận: Đó là một tình yêu điên cuồng, bệnh hoạn và không có lối thoát.