Căn biệt thự của Trịnh Quân nằm biệt lập ngoại ô, bao quanh bởi những rặng thông già và tiếng sóng vỗ rì rào từ phía hồ xa. Nó không giống một tổ ấm, mà giống một pháo đài bằng đá và kính – nơi ánh sáng mặt trời chỉ có thể chạm đến thềm cửa chứ không thể xuyên qua lớp rèm nhung dày đặc bên trong.
Trịnh Quân đẩy cửa, gần như là lôi Diệp An vào trong. Cô loạng choạng, đôi chân trần chạm trên mặt sàn đá lạnh toát khiến cô rùng mình.
"Từ giờ, em ở đây." – Giọng anh ngắn gọn, chứa đựng quyền lực tuyệt đối.
"Anh giam cầm tôi sao?" – Diệp An ngước nhìn anh, đôi mắt sưng mọng vì khóc suốt dọc đường. "Bố mẹ chắc chắn đang tìm tôi, chị Thảo sẽ nói hết cho họ biết. Anh nghĩ anh có thể giấu tôi mãi ở đây sao?"
Trịnh Quân tháo chiếc cà vạt, ném sang một bên. Anh tiến lại gần, dồn cô vào sát cánh cửa gỗ nặng nề. Khoảng không gian bỗng chốc trở nên chật chội bởi sự hiện diện đầy áp đảo của anh.
"Giấu?" – Anh nâng cằm cô lên, ngón tay cái miết mạnh vào cánh môi đang sưng mọng vì nụ hôn đêm qua. "Tôi không giấu em. Tôi đang bảo vệ em khỏi những thứ dơ bẩn ngoài kia. Em có biết bây giờ người ta đang nói gì về em không? Một đứa em gái cướp chồng của chị mình. Một kẻ quyến rũ anh rể..."
"Dừng lại đi!" – Diệp An hét lên, bịt tai lại. Cô không muốn nghe những từ ngữ tàn nhẫn đó, dù biết chúng là sự thật.
Trịnh Quân nắm lấy hai cổ tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu. Anh áp sát cơ thể mình vào cô, hơi nóng từ lồng ngực anh xuyên qua lớp áo mỏng, khiến cô cảm nhận rõ rệt từng nhịp tim đập loạn xạ.
"Em sợ nghe sự thật sao?" – Anh thì thầm, giọng nói trầm thấp bỗng trở nên nguy hiểm. "Thế còn sự thật này thì sao? Sự thật là cơ thể em đã thuộc về tôi, rằng em rạo rực dưới những cái chạm của tôi hơn bất cứ ai khác..."
Anh cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít lấy mùi hương huệ tây đang hòa lẫn với mùi mồ hôi và sự sợ hãi. Diệp An cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng khi môi anh mơn trớn trên da thịt mình. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng trong sâu thẳm, sự chiếm hữu này lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn đến điên rồ giữa cơn bão ngoài kia.
"Để tôi đi... Trịnh Quân..." – Tiếng cầu xin của cô dần biến thành một tiếng rên rỉ nghẹn ngào khi bàn tay anh luồn vào dưới vạt áo, chạm vào vùng eo nhạy cảm.
"Đừng hòng." – Anh ngước lên, đôi mắt tối sầm lại vì dục vọng. "Em đã bước vào căn nhà này, thì chỉ có thể rời đi khi tôi đã chán ngán em. Mà có vẻ như... ngày đó còn xa lắm."
Bất thần, anh nhấc bổng cô lên, bước về phía cầu thang dẫn lên phòng ngủ. Trong không gian yên tĩnh của căn biệt thự, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân dứt khoát của anh và tiếng thở dồn dập của Diệp An.
Ở ngoài kia, thế giới có thể đang sụp đổ, danh dự có thể đang tan biến, nhưng ở đây, trong bóng tối của Trịnh Quân, Diệp An nhận ra mình đang lún sâu hơn vào một loại nghiện ngập đầy tội lỗi mà cô không còn muốn tìm thuốc giải.