MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Tội LỗiChương 10

Đêm Tội Lỗi

Chương 10

809 từ · ~5 phút đọc

Ánh sáng xám xịt của buổi sáng sau cơn bão rọi qua kẽ rèm, phơi bày sự hỗn loạn trong căn gác mái. Trên sàn nhà, chiếc vali bị lật nhào, quần áo vương vãi trộn lẫn với những mảnh vỡ của lòng tự trọng.

Diệp An tỉnh dậy trong vòng tay siết chặt của Trịnh Quân. Anh vẫn đang ngủ, gương mặt khi nhắm mắt mất đi vẻ hung bạo thường ngày, nhưng cánh tay đè ngang eo cô vẫn nặng nề như một xiềng xích. Cô nhìn những vết đỏ ám muội trên vai mình, cảm giác nhục nhã dâng lên tận cổ họng.

Cộc! Cộc! Cộc!

Tiếng đập cửa dồn dập và thô bạo vang lên, xé toạc sự im lặng ngột ngạt. Diệp An giật bắn người, hơi thở trở nên dồn dập.

"Diệp An! Mở cửa ra! Tôi biết mày đang ở trong đó!"

Giọng của Diệp Thảo. Chát chúa và đầy thù hận.

Trịnh Quân khẽ động đậy, đôi mắt anh mở ra, tỉnh táo một cách đáng sợ như thể anh đã chờ đợi giây phút này từ lâu. Anh không hề có ý định trốn tránh. Ngược lại, anh thản nhiên ngồi dậy, để lộ lồng ngực vạm vỡ với những vết cào còn mới, rồi thong thả với lấy chiếc sơ mi trắng tối qua đã bị vứt dưới sàn.

"Đừng... anh đừng ra đó..." – Diệp An run rẩy vơ lấy tấm chăn che thân, giọng nói lạc đi vì hoảng sợ.

Trịnh Quân không đáp, anh tiến về phía cửa, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Anh vặn khóa, cánh cửa vừa mở ra, Diệp Thảo đã xông vào như một cơn lốc.

Nhưng rồi, chị ta đứng khựng lại. Bước chân loạng choạng lùi về sau.

Cảnh tượng trước mắt còn kinh khủng hơn cả những gì chị ta hình dung. Trịnh Quân đứng đó, áo sơ mi không cài cúc, mái tóc rối bời, và trên chiếc giường nhỏ hẹp phía sau là Diệp An – đứa em gái ngoan hiền – đang run rẩy dưới lớp chăn mỏng, ánh mắt tràn đầy tội lỗi. Mùi hương của cuộc hoan lạc đêm qua vẫn còn lẩn khuất trong không khí, đặc quánh và trần trụi.

"Hai người... hai người dám..." – Diệp Thảo run rẩy chỉ tay, gương mặt trang điểm kỹ càng giờ đây trở nên méo mó. "Ở ngay đây sao? Trong cái xưởng rách nát này, hai người đã làm chuyện đốn mạt đó sau lưng tôi sao?"

"Tôi đã nói rồi, cô ấy là người của tôi." – Trịnh Quân thản nhiên cài lại cúc áo, giọng nói lạnh lùng đến cực điểm. "Cô về đây không phải để đòi công lý, mà là để đòi lại cái danh xưng bà Trịnh. Nhưng tiếc quá, cái danh xưng đó, tôi đã định sẵn cho người khác rồi."

"Anh điên rồi Quân! Nó là em gái tôi!" – Diệp Thảo thét lên, lao về phía giường định túm tóc Diệp An. "Mày là đồ con ranh mất dạy! Mày quyến rũ anh rể mình đến mức này sao?"

Trịnh Quân nhanh tay tóm lấy cổ tay Diệp Thảo, hất mạnh chị ta ngã xuống sàn. Anh đứng chắn giữa hai người, bóng dáng cao lớn như một bức tường thành không thể xuyên thủng.

"Đừng để tôi phải dùng vũ lực với phụ nữ." – Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Diệp Thảo. "Cô bỏ đi theo trai, tôi không truy cứu. Nhưng nếu cô dám chạm vào một sợi tóc của An, tôi sẽ khiến nhà họ Diệp không còn chỗ đứng ở cái thành phố này. Cút!"

Diệp Thảo nhìn Trịnh Quân, rồi nhìn sang Diệp An đang khóc nức nở trên giường. Sự sỉ nhục này quá lớn. Chị ta bật cười cay đắng, một điệu cười mang theo sự thù hận sâu sắc.

"Được... được lắm. Hai người muốn ở bên nhau đúng không?" – Diệp Thảo đứng dậy, lau nước mắt, ánh mắt trở nên sắc lẹm. "Để xem bố mẹ sẽ thế nào khi biết con gái cưng của họ nằm dưới thân vị hôn phu của chị mình. Để xem cái xã hội này có để hai người sống yên ổn với mối quan hệ loạn luân này không!"

Cánh cửa bị sầm lại một lần nữa. Diệp An đổ gục xuống gối, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa. Mọi chuyện đã chính thức nổ tung. Bí mật cấm kỵ đã bị phơi bày dưới ánh sáng mặt trời theo cách đau đớn nhất.

Trịnh Quân quay lại giường, anh ngồi xuống, bàn tay thô ráp vuốt ve tấm lưng đang run rẩy của cô.

"Đừng khóc." – Anh thì thầm, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự quyết tâm đáng sợ. "Mọi thứ bây giờ mới thực sự bắt đầu. Em không còn đường lui nữa rồi, An à."