MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Tội LỗiChương 9

Đêm Tội Lỗi

Chương 9

753 từ · ~4 phút đọc

Tiếng mưa ngoài kia lại bắt đầu rơi, rả rích và dai dẳng như muốn nhắc lại ký ức về đêm đầu tiên đầy sai lầm. Diệp An không thể chịu đựng thêm được nữa. Ánh mắt căm hận của chị gái, bàn tay chiếm hữu tàn nhẫn của Trịnh Quân và cả những lời bàn tán xì xào trong bảo tàng như những sợi dây thừng siết chặt lấy cổ họng cô.

Cô phải đi. Ngay lập tức.

Trong căn gác mái chật hẹp, Diệp An vội vã vơ vét vài bộ quần áo tống vào chiếc vali nhỏ. Cô không mang theo bất cứ thứ gì Trịnh Quân từng tặng, kể cả sợi dây chuyền bạc anh đã đeo vào cổ cô một cách ép buộc. Cô muốn rũ bỏ mùi gỗ đàn hương đang ám vào từng kẽ tóc, rũ bỏ cảm giác tê dại mỗi khi anh chạm vào da thịt mình.

Cạch.

Tiếng khóa cửa xoay nhẹ khiến tim Diệp An suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô chưa kịp quay lại thì một bóng đen lớn đã bao trùm lấy cô từ phía sau. Mùi rượu mạnh và hơi lạnh của mưa ập tới.

"Em định đi đâu?"

Giọng nói của Trịnh Quân trầm thấp, khàn đặc, vang lên ngay sát bên tai khiến Diệp An rùng mình. Anh không bật đèn. Ánh sáng le lói từ chiếc đèn đường hắt qua cửa sổ chỉ đủ để thấy hình thể cao lớn của anh đang chắn lối thoát duy nhất của cô.

"Buông tôi ra! Tôi muốn đi đâu không liên quan đến anh!" – Diệp An vùng vẫy, nhưng hai cánh tay của Trịnh Quân như gọng kìm bằng thép, khóa chặt cô vào lòng.

Anh xoay người cô lại, ép cô ngã xuống đống quần áo đang dọn dở trên giường. Trịnh Quân đè sụp xuống, hai tay chống hai bên đầu cô, đôi mắt anh trong bóng tối sáng lên một tia sáng nguy hiểm và điên cuồng.

"Không liên quan?" – Anh cười gằn, hơi thở nóng rực phả lên khuôn mặt đang tái nhợt của cô. "Em nghĩ sau khi biến tôi thành một kẻ điên, sau khi khiến chị gái em nhục nhã, em có thể thu dọn hành lý và biến mất như chưa có chuyện gì xảy ra sao?"

"Là anh ép tôi! Chính anh đã biến tôi thành kẻ thế thân!" – Diệp An hét lên, nước mắt giàn dụa. "Bây giờ chị ấy về rồi, hãy trả mọi thứ về đúng chỗ của nó đi!"

"Đúng chỗ?" – Trịnh Quân bất thần túm lấy hai tay cô, kéo ngược lên đỉnh đầu. Bàn tay còn lại của anh chậm rãi trượt từ xương quai xanh xuống, mơn trớn qua lớp áo mỏng đang phập phồng theo nhịp thở dồn dập của cô. "Đúng chỗ là em phải nằm ở đây, dưới thân tôi, run rẩy và gọi tên tôi. Chứ không phải là chạy trốn."

"Trịnh Quân... anh điên rồi..."

"Phải, tôi điên rồi. Điên vì em đấy!"

Nói đoạn, anh cúi xuống, nụ hôn của anh không còn chút gì là kiềm chế. Nó nồng nặc vị đắng của rượu, vị mặn của nước mắt và sự chiếm hữu cực đoan. Diệp An cố gắng khép chặt môi nhưng sự thô bạo đầy nam tính của anh khiến cô dần mất đi sức kháng cự. Bàn tay anh luồn vào dưới vạt áo, chạm vào làn da mịn màng đang nổi da gà vì vừa sợ hãi vừa hưng phấn.

Trong bóng tối của căn gác mái, tiếng mưa rơi trên mái tôn hòa lẫn với tiếng vải lụa bị xé rách và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Diệp An. Anh không cho cô trốn thoát, anh muốn dùng cơ thể mình để khắc ghi lên ký ức cô một sự thật tàn khốc: Dù cô có đi đến đâu, cô cũng mãi mãi là "tù nhân" trong cuộc đời anh.

"Nghe cho rõ đây, Diệp An..." – Anh thì thầm khi môi anh rời khỏi môi cô, chuyển xuống cắn nhẹ vào vành tai nóng hổi. "Em không phải là thế thân của ai cả. Em là liều thuốc độc mà tôi đã lỡ uống nhầm... và tôi không có ý định tìm thuốc giải."

Đêm đó, chiếc vali của Diệp An vẫn nằm mở toang trên sàn, quần áo vương vãi khắp nơi, cũng giống như cuộc đời cô lúc này – tan nát, hỗn loạn, nhưng lại không thể rời xa vòng tay của kẻ đã hủy hoại mình.