MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Tội LỗiChương 8

Đêm Tội Lỗi

Chương 8

752 từ · ~4 phút đọc

Cánh cửa phòng nghỉ dành cho nhân viên bảo tàng vừa đóng sầm lại, Diệp Thảo đã quay ngoắt lại, giáng một cái tát cháy má xuống mặt Diệp An.

Tiếng chát chúa vang lên giữa căn phòng trống, kéo theo một sự im lặng đến rợn người. Diệp An không né tránh, gương mặt cô lệch sang một bên, mái tóc ngắn che lấp đi ánh mắt đang dần vỡ vụn.

"Mày khốn nạn đến thế từ bao giờ hả An?" – Diệp Thảo rít lên, gương mặt xinh đẹp giờ đây vặn vẹo vì giận dữ và tủi nhục. "Chị vừa đi được vài tháng, mày đã trèo lên giường của anh rể mình? Mày có còn biết liêm sỉ là gì không?"

Diệp An từ từ quay mặt lại, vết lằn đỏ trên má hiện rõ trên làn da trắng sứ. Cô nhìn chị gái mình, người đã bỏ rơi tất cả để chạy theo đam mê phù phiếm, rồi giờ đây quay về đòi hỏi sự tôn nghiêm.

"Anh rể sao?" – Giọng Diệp An bình thản đến lạ kỳ, nhưng ẩn chứa sự cay đắng tột cùng. "Chị đã bỏ mặc anh ấy trong lễ cưới. Chị đã vứt bỏ danh hiệu đó trước. Chính chị là người đã đẩy em vào căn nhà đó để trả nợ cho sự ích kỷ của chị."

"Nhưng không ai bắt mày phải ngủ với anh ta!" – Diệp Thảo tiến tới, túm lấy cổ áo em gái, đôi mắt đỏ ngầu. "Mày dùng cái vẻ thanh thuần, tội nghiệp này để quyến rũ Quân đúng không? Mày biết anh ta đang hận chị, nên mày lợi dụng lúc anh ta yếu lòng nhất để chen chân vào?"

Diệp An bật cười, một điệu cười đầy đau đớn. Cô nhớ về đêm mưa đó, nhớ về sự thô bạo và cả sự tuyệt vọng của Trịnh Quân khi anh ghì chặt cô vào tường.

"Chị nghĩ em đủ sức quyến rũ một người như Trịnh Quân sao?" – Diệp An gạt tay chị mình ra, tiến lên một bước, ép Diệp Thảo lùi lại. "Chính anh ấy mới là người không buông tha cho em. Anh ấy nhìn thấy chị trong em, rồi anh ấy lại dùng em để giày vò chính mình. Chúng ta đều là nạn nhân của sự hận thù trong lòng anh ấy, chị Thảo ạ."

Đúng lúc đó, cửa phòng một lần nữa mở ra. Trịnh Quân đứng tựa lưng vào khung cửa, trên tay vẫn cầm ly rượu vang đỏ thẫm. Anh nhìn hai chị em như đang xem một vở kịch rẻ tiền, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.

"Cãi nhau xong chưa?" – Anh thản nhiên bước vào, đi thẳng đến bên cạnh Diệp An.

Trước mặt Diệp Thảo, anh đưa bàn tay thô ráp lên, nhẹ nhàng mơn trớn vết tát trên má Diệp An. Cử chỉ ấy thoạt nhìn thì dịu dàng, nhưng lại chứa đựng một sự chiếm hữu tàn nhẫn.

"Đau không?" – Anh thì thầm, hơi thở nồng nàn vị rượu phả lên mặt cô.

Diệp An muốn né tránh, nhưng bàn tay anh đã nhanh chóng di chuyển, luồn vào sau gáy cô, ép cô phải đối diện với mình. Trước cái nhìn chết chóc của Diệp Thảo, Trịnh Quân cúi xuống, đặt một nụ hôn lên vết thương trên má Diệp An, rồi trượt dần xuống vành tai cô.

"Thảo, cô muốn giải thích đúng không?" – Anh ngước lên, ánh mắt lạnh như băng nhìn vị hôn thê cũ. "Cứ giải thích đi. Nhưng đừng chạm vào đồ của tôi. Diệp An bây giờ không còn là em gái của cô nữa... Cô ấy là người phụ nữ của tôi."

Diệp Thảo run rẩy, chiếc túi xách đắt tiền rơi khỏi tay. Chị ta nhận ra trong mắt Trịnh Quân không còn sự căm ghét cuồng nhiệt nữa, mà là một thứ gì đó đáng sợ hơn: Sự ám ảnh đối với Diệp An.

"Anh điên rồi..." – Diệp Thảo thốt lên, nước mắt giàn dụa.

"Phải, tôi điên rồi." – Trịnh Quân cười nhạt, tay anh siết chặt eo Diệp An, kéo cô áp sát vào lồng ngực mình, cảm nhận sự run rẩy kịch liệt của cô. "Và người khiến tôi điên, đang đứng ngay trong vòng tay tôi đây."

Đêm đó, cuộc chiến không còn là giữa Trịnh Quân và sự phản bội, mà chính thức biến thành một cuộc chiến tranh giành giữa hai chị em trong một mối quan hệ cấm kỵ và đầy tội lỗi.