MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Tội LỗiChương 7

Đêm Tội Lỗi

Chương 7

720 từ · ~4 phút đọc

Ngày khai mạc triển lãm "Di sản và Tái sinh" diễn ra dưới một bầu trời xám xịt, báo hiệu một cơn bão sắp đổ bộ vào thành phố.

Diệp An đứng trong góc sảnh, bộ váy đen tối giản ôm lấy thân hình mảnh mai làm tôn lên làn da trắng ngần nhưng tái nhợt. Cô không ngừng chỉnh lại vạt áo, cố che đi những dấu vết mờ nhạt mà Trịnh Quân đã để lại trên cổ mình vào đêm muộn hai hôm trước. Mỗi khi nghe thấy tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn đá, tim cô lại nảy lên một nhịp kinh hãi.

Và rồi, điều cô lo sợ nhất cũng đến.

Đám đông ở lối vào xôn xao dạt ra. Diệp Thảo xuất hiện, vẫn rực rỡ và kiêu sa như một đóa hồng nhung, dù khóe mắt không giấu nổi vẻ mệt mỏi sau chuyến bay dài. Chị ta khoác tay bố mẹ, tiến thẳng về phía trung tâm sảnh, nơi Trịnh Quân đang đứng trò chuyện cùng các quan chức ngành văn hóa.

"Quân... Em về rồi."

Giọng nói của Diệp Thảo dịu dàng, chứa đựng cả sự hối lỗi lẫn sự tự tin của một người đàn bà biết rõ sức ảnh hưởng của mình. Cả sảnh đường im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Trịnh Quân, chờ đợi một cơn thịnh nộ hoặc một sự ruồng rẫy.

Nhưng Trịnh Quân chỉ thản nhiên xoay ly rượu vang trong tay. Anh không nhìn Diệp Thảo, mà ánh mắt sắc lẹm của anh lại xuyên qua đám đông, đóng đinh vào vị trí của Diệp An đang đứng nép mình sau hàng cột. Một nụ cười nửa miệng hiện lên, đầy vẻ nguy hiểm.

"Về đúng lúc lắm." – Trịnh Quân lên tiếng, giọng anh trầm thấp nhưng vang vọng. "Triển lãm này đang thiếu một chút kịch tính."

Diệp Thảo sượng sùng nhưng nhanh chóng tiến lại gần, định đặt tay lên cánh tay anh: "Em biết mình đã sai, hãy cho em một cơ hội để giải thích..."

"Giải thích sao?" – Trịnh Quân lùi lại một bước, tránh né sự đụng chạm của chị ta một cách lịch sự nhưng tàn nhẫn. Anh vẫy tay về phía góc tối. "An, lại đây. Em là người phụ trách chính cho những bức họa này, em nên ra đây chào chị gái mình chứ?"

Diệp An cảm thấy mặt đất dưới chân như nứt ra. Cô lảo đảo bước ra khỏi bóng tối, từng bước chân nặng nề như đeo chì. Khi đứng đối diện với chị gái, cô thấy đôi mắt Diệp Thảo nheo lại, đầy vẻ dò xét.

"An... sao tóc em lại cắt ngắn thế này? Và cái dây chuyền này..." – Diệp Thảo chợt khựng lại khi nhìn thấy sợi dây chuyền bạc mảnh mai trên cổ em gái, một món đồ cổ quý giá mà chị ta biết rõ nó nằm trong bộ sưu tập riêng của Trịnh Quân.

Bầu không khí giữa ba người căng thẳng đến mức dường như chỉ cần một tàn lửa nhỏ cũng đủ để thiêu cháy cả bảo tàng. Trịnh Quân bất thình lình tiến lại phía sau Diệp An, bàn tay anh thản nhiên đặt lên eo cô trước mặt tất cả mọi người, kể cả Diệp Thảo.

"Trong lúc em đi vắng, Diệp An đã giúp tôi 'phục chế' lại rất nhiều thứ." – Anh cúi xuống, nói sát vào tai Diệp An nhưng ánh mắt lại hướng về phía Diệp Thảo đầy thách thức. "Phải không, An?"

Bàn tay anh trên eo cô nóng hổi, ngón cái khẽ miết nhẹ qua lớp vải váy mỏng, một hành động đầy tính dục và khiêu khích ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Diệp An run rẩy, cô muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng sự chiếm hữu của Trịnh Quân lúc này giống như một chiếc lồng bằng vàng, giam cầm cô trong sự nhục nhã ngọt ngào.

Diệp Thảo tái mặt, đôi môi run lên: "Hai người... từ bao giờ?"

Trịnh Quân không trả lời. Anh chỉ nhìn Diệp An, chờ đợi cô lên tiếng. Anh muốn cô phải thừa nhận, muốn cô phải cùng anh bước qua ranh giới cuối cùng của đạo đức ngay tại đây, dưới sự chứng kiến của người phụ nữ đã từng là cô dâu của anh.