Tiếng chuông điện thoại rung lên bần bật trên mặt bàn gỗ, cắt ngang bầu không khí đặc quánh dục vọng giữa hai người. Diệp An giật mình, cô dùng hết sức bình sinh đẩy Trịnh Quân ra, hơi thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng vì vừa hổ thẹn vừa bàng hoàng.
Trịnh Quân khựng lại, đôi mắt anh vẫn còn vương những tia đỏ của sự khao khát chưa được thỏa mãn. Anh nhìn lướt qua màn hình điện thoại đang nhấp nháy: là số điện thoại từ nước ngoài.
Diệp An run rẩy nhấc máy. Đầu dây bên kia im lặng một vài giây, chỉ có tiếng gió rít và tiếng ồn ào của một sân bay nào đó. Rồi, một giọng nói quen thuộc vang lên, sắc sảo và mang theo chút mệt mỏi:
"An à, chị đây."
Diệp Thảo.
Cái tên ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào thực tại, đóng băng mọi cảm xúc đang rạo rực trong căn phòng. Diệp An chết lặng, cô từ từ ngước mắt nhìn Trịnh Quân. Anh vẫn đứng đó, chỉ cách cô chưa đầy một sải tay, nhưng hơi lạnh tỏa ra từ anh lúc này còn đáng sợ hơn cả mùa đông. Anh đã nghe thấy.
"Chị đang ở đâu?" – Giọng Diệp An run bắn.
"Chị sắp về. Mọi chuyện với gã đó kết thúc rồi. Em nói với bố mẹ... và cả Trịnh Quân nữa, chị sẽ về để sửa chữa mọi thứ."
Cuộc gọi ngắt quãng rồi tắt hẳn. Diệp An buông thõng cánh tay, chiếc điện thoại rơi xuống đống màu vẽ ngổn ngang. Sự sửa chữa? Chị gái cô muốn quay về để tiếp tục cuộc hôn nhân đó, để lấy lại danh vị phu nhân nhà họ Trịnh. Vậy còn cô? Còn đêm mưa đó và những gì vừa xảy ra trên mặt bàn này là gì?
Trịnh Quân nheo mắt, anh bước lại gần, mỗi bước chân của anh như giẫm lên dây thần kinh của Diệp An. Anh không tức giận như cô tưởng, mà lại nở một nụ cười đầy châm biếm.
"Nghe thấy chưa? Chị em muốn quay về để 'sửa chữa'." – Anh ghé sát tai cô, giọng nói lạnh lùng như dao cạo. "Em nghĩ sao? Liệu cô ta có chịu nổi không nếu biết em gái mình đã nằm dưới thân vị hôn phu của chị mình ngay trong cái xưởng vẽ này?"
"Đừng nói nữa..." – Diệp An bịt tai lại, nước mắt bắt đầu rơi.
"Sợ rồi sao?" – Trịnh Quân nắm lấy cổ tay cô, ép cô phải đối diện với mình. "Ba tháng trước, em thay cô ta trả nợ. Bây giờ cô ta về, em định trả lại tôi cho cô ta sao? Diệp An, em coi tôi là cái thứ đồ cổ có thể chuyển nhượng dễ dàng thế à?"
Sự chiếm hữu trong ánh mắt anh lúc này không còn là vì thù hận chị gái cô nữa, mà là một loại bản năng nguyên thủy dành riêng cho người con gái trước mặt. Anh không chấp nhận việc cô định rút lui.
"Anh vốn dĩ là của chị ấy!" – Diệp An hét lên trong nghẹn ngào.
"Tôi không thuộc về ai cả." – Trịnh Quân gằn giọng, bàn tay anh siết chặt eo cô, kéo mạnh cô vào lòng mình một lần nữa, mặc cho sự phản kháng yếu ớt. "Nhưng em thì khác. Ngay từ cái đêm em bước vào phòng tôi giữa cơn mưa đó, em đã tự đặt dấu ấn của tôi lên người mình rồi. Diệp Thảo có về hay không, điều đó chẳng thay đổi được sự thật là em đã lún quá sâu vào vũng bùn này cùng tôi."
Đêm đó, Diệp An rời khỏi bảo tàng với đôi chân không vững. Tin nhắn từ chị gái và hơi nóng còn vương trên cổ từ nụ hôn của Trịnh Quân tạo thành một gọng kìm bóp nghẹt lấy cô. Mối quan hệ này không còn là một bản giao kèo bí mật nữa, nó đã trở thành một quả bom hẹn giờ, và ngòi nổ chính là sự trở về của người chị gái.