MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Tội LỗiChương 5

Đêm Tội Lỗi

Chương 5

706 từ · ~4 phút đọc

Đèn trong phòng phục chế của bảo tàng được điều chỉnh xuống mức thấp nhất để bảo vệ những bức tranh lụa cổ. Không gian đặc quánh mùi cồn tẩy rửa, mùi giấy cũ và một sự im lặng căng như dây đàn.

Đã mười giờ đêm. Chỉ còn lại Diệp An và Trịnh Quân.

Cô cố gắng tập trung vào những mảng màu đang bị bong tróc trên bức họa "Thiếu nữ dưới trăng", nhưng mỗi khi Trịnh Quân đi ngang qua phía sau, hơi nóng từ cơ thể anh lại khiến đầu ngón tay cô run rẩy. Anh đang thẩm định một chiếc bình gốm ngay bên cạnh, những cử động của anh dứt khoát, chuyên nghiệp và đầy vẻ nam tính.

"Chỗ đó em đang đi sai màu rồi."

Giọng Trịnh Quân đột ngột vang lên ngay sát bên tai. Diệp An giật mình, chiếc cọ vẽ trên tay trượt đi một đường dài không mong muốn. Chưa kịp để cô lên tiếng, anh đã phủ bàn tay to lớn của mình lên tay cô, giữ chặt lấy cán cọ.

"Anh buông ra... tôi tự làm được." – Cô cố gắng rút tay lại, nhưng sự kìm kẹp của anh càng lúc càng chặt.

"Tự làm?" – Trịnh Quân cười nhạt, một nụ cười không chạm đến mắt. Anh ép cô đứng sát vào bàn làm việc, lồng ngực anh tì nhẹ vào lưng cô. "Ba tháng qua, em học được cách cứng đầu, nhưng kỹ thuật thì vẫn tệ như vậy."

Sự tiếp xúc da thịt này khiến Diệp An nhớ về đêm đó. Cái nóng từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp áo mỏng, làm những vùng da nhạy cảm nhất trên cơ thể cô bắt đầu biểu tình. Hơi thở của anh phả vào gáy cô, dịu nhẹ nhưng lại mang theo sức công phá mãnh liệt.

Trịnh Quân không buông tay, anh chậm rãi điều khiển tay cô đi những nét vẽ sửa sai trên mặt tranh. "Nhìn cho kỹ, Diệp An. Muốn phục chế một thứ đã hỏng, em không thể chỉ dùng sự nhẹ nhàng. Đôi khi, em phải dùng lực, phải phá vỡ lớp vỏ bọc bên ngoài thì mới chạm đến cốt lõi bên trong được."

"Anh đang nói về bức tranh, hay là về tôi?" – Diệp An xoay người lại, đôi mắt cô long lanh nước vì tức giận và sự kích thích không mong muốn.

Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn tính bằng milimet. Trịnh Quân cúi xuống, ánh nhìn của anh dán chặt vào đôi môi đang mím chặt của cô. Trong ánh đèn vàng lờ mờ, anh trông giống như một bóng ma quyến rũ, sẵn sàng kéo cô xuống địa ngục một lần nữa.

"Em thông minh hơn tôi tưởng." – Anh buông chiếc cọ vẽ, bàn tay thô ráp trượt lên cổ cô, ngón cái mơn trớn ngay dưới cằm. "Ba tháng qua, em có ngủ ngon không? Hay đêm nào cũng giật mình tỉnh dậy vì nhớ cảm giác của tôi?"

"Tôi hận anh." – Cô thào thào, nhưng cơ thể lại phản bội lời nói khi cô vô thức tựa đầu vào lòng bàn tay anh.

"Hận tôi cũng được. Chỉ cần em không quên tôi."

Bất thình lình, Trịnh Quân nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn làm việc giữa đống dụng cụ phục chế ngổn ngang. Những lọ màu vẽ đổ nghiêng, mùi hương của hóa chất và mùi đàn hương quyện lại thành một thứ chất kích thích chết người. Anh đứng giữa hai chân cô, ép sát cơ thể mình vào cô, khiến Diệp An cảm nhận rõ rệt sự khao khát của một người đàn ông trưởng thành đang trỗi dậy mạnh mẽ.

Trong bóng tối của bảo tàng, nơi chứa đựng những di sản của quá khứ, hai linh hồn đang mang tội lỗi lại một lần nữa va vào nhau. Những cái chạm không còn là vô tình, nụ hôn nồng cháy của anh rơi xuống như muốn nuốt chửng lấy sự kháng cự yếu ớt cuối cùng của cô.

Dưới chân họ, bức tranh "Thiếu nữ dưới trăng" vẫn nằm im lìm, chứng kiến một bí mật cấm kỵ khác vừa được khơi lại giữa đêm khuya.