MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Không Lối ThoátChương 1

Đêm Xuân Không Lối Thoát

Chương 1

1,021 từ · ~6 phút đọc

Trong không gian u tịch của Linh Tuyết Động, vách đá phủ đầy một lớp sương giá mỏng lấp lánh như kim cương dưới ánh sáng yếu ớt của những viên minh châu. Trên bệ thạch nhũ cao nhất, một thiếu nữ nằm đó, mái tóc đen dài như suối đổ tràn trên nền đá trắng, tạo nên một sự tương phản đầy mê hoặc. Lục Miểu Miểu khẽ rùng mình, đôi hàng mi cong vút run rẩy rồi từ từ mở ra, để lộ đôi đồng tử trong veo nhưng lại đượm vẻ hoang mang, mờ mịt.

【 Ký chủ, người tỉnh rồi? Mau nhìn thanh trạng thái, linh lực của người chỉ còn đủ duy trì hình người trong nửa canh giờ nữa thôi! Nếu không bổ sung, người sẽ biến lại thành một cành liên hoa khô héo đấy! 】 Giọng nói của hệ thống Tiểu Điệp vang lên gấp gáp, rung động trong đại não nàng.

Miểu Miểu cảm thấy toàn thân rã rời, một cơn đói cồn cào không xuất phát từ dạ dày mà từ sâu trong các mạch máu lan tỏa ra khắp lục phủ ngũ tạng. Nàng mệt mỏi chống tay ngồi dậy, lớp lụa mỏng manh – thứ duy nhất che chắn cơ thể – khẽ trượt xuống khỏi vai, để lộ bờ vai thon thả, trắng ngần và xương quai xanh tinh tế ẩn hiện. Nàng chưa kịp hiểu "hóa hình" thực sự là gì, chỉ thấy cơ thể này thật lạ lẫm, nhạy cảm đến mức mỗi cơn gió lạnh lướt qua cũng làm nàng khẽ run lên một cách vô thức.

"Bổ sung... bằng cách nào?" Miểu Miểu thều thào, giọng nói của nàng mềm mại, trong trẻo như tiếng chuông ngân nơi đáy vực.

【 Tìm người đàn ông có tu vi cao nhất ở đây. Chạm vào hắn! Càng tiếp xúc da thịt nhiều, linh khí nhận được càng tinh thuần! 】

Đúng lúc đó, trận pháp hộ động ở cửa khẽ lay động. Một bóng người cao lớn, khoác trường bào trắng muốt thêu chỉ bạc bước vào. Tạ Vong Xuyên – vị Thanh Tiêu Kiếm Tôn người người kính sợ, mang theo luồng uy áp lạnh lẽo nhưng lại cực kỳ mạnh mẽ. Trong mắt Miểu Miểu lúc này, hắn không phải là một vị tiên nhân cao cao tại thượng, mà là một khối linh khí khổng lồ, ấm áp và vô cùng "ngon miệng".

"Miểu Miểu, con đã hóa hình?" Giọng nói của hắn trầm thấp, lạnh lùng như tiếng băng tan, nhưng khi nhìn thấy thiếu nữ trần trụi đôi vai, làn da trắng như sứ hiện ra dưới ánh đèn, ánh mắt hắn khẽ xao động, yết hầu hơi trượt lên xuống một cách mất tự nhiên.

Miểu Miểu không trả lời, nàng hít một hơi thật sâu. Mùi hương thanh lãnh từ người hắn tỏa ra giống như liều thuốc độc gây nghiện, khiến bản năng sinh tồn trong nàng lấn át hoàn toàn sự e thẹn. Nàng loạng choạng bước xuống giường, đôi chân trần nhỏ nhắn dẫm lên nền đá lạnh, nhưng chưa đi được hai bước đã đổ gục về phía trước do kiệt sức.

Tạ Vong Xuyên theo bản năng đưa tay ra đỡ. Ngay lập tức, Miểu Miểu như một dây leo quấn chặt lấy người hắn. Đôi bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của nàng không chút kiêng dè mà xuyên qua lớp áo choàng, trực tiếp dán vào lồng ngực săn chắc, nóng hổi qua lớp áo mỏng của vị sư tôn.

"Sư tôn... con đói... con khó chịu quá..." Nàng thều thào, gương mặt nhỏ nhắn áp sát vào hõm cổ hắn, hơi thở nóng hổi thơm mùi hoa cỏ phả thẳng vào làn da nhạy cảm của Tạ Vong Xuyên.

Thân hình hắn cứng đờ. Đã nghìn năm nay, hắn tu Tuyệt Tình Đạo, tâm lặng như nước hồ thu, chưa từng có ai dám chạm vào người hắn quá một bước chân. Nhưng lúc này, cảm giác mềm mại như không xương của nàng, hương thơm ngọt ngào tỏa ra từ cơ thể thiếu nữ mới hóa hình đang từng chút một xâm chiếm giác quan hắn.

Bàn tay to lớn của Tạ Vong Xuyên nắm lấy vai nàng, định đẩy ra để giữ khoảng cách, nhưng ngay khi hắn chạm vào làn da mịn màng, mát lạnh của nàng, một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng hắn. Miểu Miểu lại càng không buông, nàng tham lam cọ xát, đôi môi vô tình lướt qua yết hầu hắn, rồi dừng lại ở ngực hắn, nơi nàng có thể nghe thấy nhịp tim đập mạnh của nam nhân.

【 Linh khí đang tăng: +5, +10... Ký chủ, không đủ! Phải hôn hắn! Linh khí ở miệng là tinh túy nhất! 】

Miểu Miểu ngây thơ ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn hắn. Trong đôi mắt ấy không có dục vọng, chỉ có một sự khát cầu nguyên thủy nhất. Nàng kiễng chân lên, hai tay vòng qua cổ hắn, kéo đầu vị Kiếm Tôn xuống thấp.

"Sư tôn, cho con... một chút nữa thôi."

Trước khi Tạ Vong Xuyên kịp phản ứng bằng lý trí, đôi môi mềm mại như cánh hoa của nàng đã áp chặt lấy môi hắn. Một cảm giác tê dại lan tỏa toàn thân. Miểu Miểu không biết kỹ thuật, nàng chỉ vụng về mút mát, cố gắng hút lấy luồng linh khí đang tuôn trào từ đôi môi nam nhân.

Tạ Vong Xuyên trợn mắt, bàn tay siết chặt lấy vòng eo thon nhỏ của nàng. Đạo tâm vốn kiên cố của hắn như một tòa thành bằng băng, bỗng chốc bị ngọn lửa vô danh từ cái chạm này thiêu rụi một góc. Tiếng rên rỉ nhỏ xíu, ngây ngô của nàng phát ra từ kẽ môi khiến mạch máu hắn căng phồng, dục vọng vốn bị kìm nén nghìn năm bắt đầu trỗi dậy một cách đáng sợ.

Nụ hôn ấy không chỉ là sự trao đổi linh khí, mà là khởi đầu cho một chuỗi những tội lỗi ngọt ngào giữa chốn tiên môn thanh tịnh.