Dư vị của nụ hôn đầu tiên nơi động phủ vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, nhưng Tạ Vong Xuyên đã kịp dùng lý trí cuối cùng để đẩy nhẹ Lục Miểu Miểu ra. Hắn không nhìn nàng, chỉ để lại một câu nói khàn đặc rồi biến mất trong làn sương khói: "Ở yên đây, không được đi đâu cả."
Hắn cần nước lạnh. Cực kỳ lạnh.
Tại đỉnh Thanh Tiêu, hồ Hàn Tuyền là nơi linh khí đóng băng thành nước, nhiệt độ xuống dưới độ không tuyệt đối, là nơi lý tưởng để các tu sĩ trấn áp tâm ma. Tạ Vong Xuyên lột bỏ lớp trường bào vướng víu, chỉ còn lại chiếc quần mỏng bằng lụa trắng, rồi trầm mình xuống dòng nước lạnh thấu xương. Hắn nhắm mắt, vận hành đại chu thiên, cố gắng xua tan hình ảnh đôi môi sưng đỏ và ánh mắt ngây thơ của tiểu đồ đệ ra khỏi tâm trí.
Thế nhưng, hắn đã đánh giá thấp sự "đói" của một đóa Tuyết Liên vạn năm vừa hóa hình.
"Sư tôn... người ở đây sao?"
Một tiếng gọi trong trẻo, mang theo chút run rẩy phá tan sự tĩnh lặng. Tạ Vong Xuyên mở choàng mắt, đồng tử co rút lại. Trên bờ hồ, Lục Miểu Miểu đang đứng đó. Nàng không biết từ lúc nào đã cởi bỏ lớp áo ngoài, chỉ còn độc chiếc yếm đào mỏng manh che chắn những điểm nhạy cảm nhất. Làn da trắng sứ của nàng dưới ánh trăng bạc phát ra thứ ánh sáng mờ ảo, đôi chân trần nhỏ nhắn dẫm lên lớp tuyết trắng, trông vừa thoát tục vừa yêu mị đến nghẹt thở.
"Con làm gì ở đây? Đi về!" Tạ Vong Xuyên gầm nhẹ, giọng nói chứa đựng sự kìm nén cực hạn.
"Con lạnh... và con lại thấy đói." Miểu Miểu mếu máo, đôi mắt to tròn phủ một tầng sương nước. "Linh khí lúc nãy sư tôn cho... nó chạy đi đâu mất rồi. Trong người con lại thấy trống rỗng."
Nàng không đợi hắn đồng ý, bước chân run rẩy đi xuống hồ. Nước hồ lạnh buốt khiến nàng khẽ thốt lên một tiếng "A...", cơ thể nhỏ nhắn lập tức lao về phía nguồn nhiệt duy nhất trong hồ – chính là cơ thể chí dương của Tạ Vong Xuyên.
Nàng như một chú cá nhỏ, lặn xuống nước rồi bất ngờ nhô lên ngay sát ngực hắn. Đôi bàn tay mát lạnh của nàng quấn lấy cổ hắn, cả cơ thể mềm mại dán chặt vào lồng ngực trần nóng hổi của nam nhân. Sự chênh lệch nhiệt độ giữa nước hồ băng giá và làn da rực cháy của Tạ Vong Xuyên khiến Miểu Miểu phát ra tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn: "Ấm quá... sư tôn, người thật ấm."
【 Ký chủ! Linh khí ở vùng bụng dưới của hắn đang tập trung cực cao! Hãy chạm vào đó! 】 Tiếng hệ thống Tiểu Điệp thúc giục đầy gian xảo.
Miểu Miểu ngây thơ, bàn tay nhỏ nhắn bắt đầu trượt xuống dưới mặt nước, mơn trớn qua những múi cơ bụng săn chắc, cứng như đá tạc của Tạ Vong Xuyên. Khi ngón tay nàng vô tình chạm vào dải lụa trắng nơi thắt lưng hắn, Tạ Vong Xuyên run bắn người, một luồng khoái cảm và giận dữ đan xen bốc thẳng lên đại não.
Hắn tóm lấy cổ tay nàng, đè chặt nàng vào thành hồ bằng đá hộc. "Miểu Miểu! Con có biết mình đang làm gì không?"
Miểu Miểu ngước gương mặt ướt đẫm nước hồ lên, những giọt nước đọng trên hàng mi dài khẽ run rẩy rơi xuống. "Con muốn lấy linh khí... sư tôn nói chỉ có linh khí của người mới giúp con sống mà." Nàng hơi nhổm người lên, đôi môi đỏ mọng ngậm lấy vành tai hắn, khẽ cắn nhẹ một cái. "Sư tôn... cho con thêm chút nữa... được không?"
Sợi dây lý trí cuối cùng của Tạ Vong Xuyên đứt phụt. Đạo tâm Tuyệt Tình Đạo mà hắn tu luyện nghìn năm chính thức sụp đổ trước sự ngây ngô đầy tính dục này.
Hắn không đẩy nàng ra nữa. Bàn tay to lớn của hắn luồn vào sau gáy nàng, nụ hôn nồng cháy và đầy tính chiếm hữu đổ ập xuống. Lần này, không còn là sự vụng về của Miểu Miểu, mà là sự dẫn dắt đầy mãnh liệt của một nam nhân trưởng thể. Hắn càn quét khoang miệng nàng, tham lam mút lấy hương vị ngọt ngào như mật hoa.
Dưới làn nước hồ lạnh lẽo, hai cơ thể quấn quýt lấy nhau như đôi giao long. Miểu Miểu cảm thấy một luồng linh khí khổng lồ, nóng bỏng như dung nham tràn vào cơ thể mình. Nàng không biết rằng, thứ nàng đang nhận lấy không chỉ là linh khí, mà còn là dục vọng bị kìm nén nghìn năm của vị đệ nhất Kiếm Tôn.
Bàn tay Tạ Vong Xuyên không tự chủ được mà trượt xuống, bóp nhẹ lấy vòng eo thon thả rồi tiến xa hơn vào vùng cấm địa. Miểu Miểu khẽ cong người, tiếng rên rỉ nhỏ xíu bị nụ hôn của hắn nuốt chửng. Giữa hồ băng ngàn năm, một ngọn lửa tình ái đã chính thức bùng lên, thiêu rọi cả màn đêm u tối của tu tiên giới.