Ánh nắng ban mai nhàn nhạt xuyên qua lớp sương mù dày đặc của đỉnh Thanh Tiêu, len lỏi vào bên trong Linh Tuyết Động. Không gian vốn dĩ thanh tịnh, nồng đậm hương trà tuyết giờ đây lại thoang thoảng một mùi hương lạ lẫm — mùi thơm ngọt lịm của hoa sen sau cơn mưa, hòa quyện với chút khí tức nam tính mạnh mẽ còn sót lại.
Trên giường đá, Lục Miểu Miểu khẽ cựa mình. Cảm giác trống rỗng đêm qua đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng nhiệt năng dồi dào chảy xuôi trong kinh mạch, khiến làn da nàng hồng hào, mịn màng như vừa được ngâm trong mật đào. Nàng mở mắt, đôi đồng tử trong veo chớp chớp nhìn trần hang động, ký ức về hồ nước lạnh buốt và vòng tay nóng bỏng của sư tôn hiện về như một thước phim chậm.
"Sư tôn đâu rồi?" Nàng lầm bầm, ngồi dậy khiến tấm chăn lông cáo tuột xuống, để lộ những vết hồng nhạt rải rác trên bờ vai trắng ngần — dấu vết của sự "hút linh khí" mãnh liệt đêm qua.
【 Ký chủ, sư tôn của người đang ở ngoài điện tâm đắc với thanh kiếm của hắn đấy. 】 Tiếng hệ thống Tiểu Điệp vang lên, có chút trêu chọc. 【 Đêm qua linh khí nạp vào đạt mức 150%, chúc mừng người đã tạm thời thoát khỏi nguy cơ héo úa. 】
Miểu Miểu không hiểu hết ý tứ trong giọng nói của hệ thống, nàng chỉ biết rằng mỗi khi chạm vào sư tôn, nàng thấy rất dễ chịu. Nàng xỏ chân vào đôi hài thêu, tung tăng chạy ra ngoài điện.
Tại quảng trường nhỏ trước động phủ, Tạ Vong Xuyên đang đứng ngược sáng. Hắn chỉ mặc một bộ trung y đơn giản, mái tóc dài không buộc, xõa tung sau lưng. Thanh Thanh Tiêu Kiếm trong tay hắn múa lên những đường kiếm sắc lạnh, mỗi chiêu thức đều mang theo kình lực kinh hồn bạt vía, chém nát những tảng băng trôi lơ lửng trong không trung.
Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy đường kiếm của hắn hôm nay có chút loạn.
Tạ Vong Xuyên đang cố gắng dùng kiếm pháp để bình ổn lại tâm thần. Đêm qua, sau khi đưa nàng về động, hắn đã ngồi thiền suốt ba canh giờ nhưng hình bóng cơ thể mềm mại quấn quýt dưới nước cứ như tâm ma, bám riết không buông. Hắn – một vị Kiếm Tôn đứng đầu giới tu tiên, vốn dĩ phải là tấm gương đạo hạnh, vậy mà lại đi "tranh đoạt" hơi thở với chính đồ đệ mới hóa hình của mình.
"Sư tôn!"
Tiếng gọi trong trẻo khiến Tạ Vong Xuyên giật mình, mũi kiếm lệch đi một tấc, chém đứt đôi một cây cổ thụ phía xa. Hắn thu kiếm, xoay người lại, gương mặt nhanh chóng khôi phục vẻ lạnh lùng như sương giá thường ngày.
"Tại sao không ở trong động củng cố tu vi?" Hắn trầm giọng, ánh mắt cố ý lướt qua gương mặt nàng, không dám nhìn xuống những dấu vết mờ ám nơi cổ áo nàng đang hở ra.
Miểu Miểu chạy đến, không màng đến sự lạnh lùng của hắn, tự nhiên nắm lấy bàn tay to lớn của Tạ Vong Xuyên. "Con thấy khỏe lắm rồi. Sư tôn, người nhìn xem, con có thể điều khiển được linh lực rồi này."
Nàng vận công, một đóa sen tuyết nhỏ xíu hiện ra trên lòng bàn tay. Nhưng vì nàng đứng quá gần, mùi hương thiếu nữ thanh khiết lại xộc thẳng vào mũi Tạ Vong Xuyên. Hắn cảm nhận được bàn tay nhỏ bé, mềm mại của nàng đang len lỏi vào lòng bàn tay mình, những ngón tay thon dài khẽ cọ xát vào các vết chai tay của hắn.
"Buông ra." Hắn khẽ gắt, nhưng bàn tay lại không nỡ dùng lực đẩy nàng.
"Không buông." Miểu Miểu bĩu môi, đôi mắt ngập nước đầy vẻ uất ức. "Sư tôn ghét con sao? Đêm qua người còn... còn ôm con chặt thế kia mà."
Tạ Vong Xuyên nghẹn lời. Hắn nhìn quanh, may mà đỉnh núi này chỉ có hai thầy trò, nếu để kẻ khác nghe thấy, danh tiếng nghìn năm của hắn coi như đổ sông đổ biển.
"Đêm qua là... để cứu mạng con." Hắn cố gắng giải thích bằng một tông giọng nghiêm nghị nhất có thể. "Từ nay về sau, không có sự cho phép của ta, không được tùy tiện đụng chạm. Đó là lễ nghi."
"Lễ nghi là gì? Có ăn được không?" Miểu Miểu nghiêng đầu, vẻ mặt ngây ngô đến cực điểm. Nàng đột ngột áp sát, dùng cả cơ thể mình dán vào cánh tay hắn. "Con chỉ biết là ở gần sư tôn rất ấm. Con thích sư tôn."
Chữ "thích" phát ra từ miệng nàng nghe thật nhẹ nhàng, thuần khiết, nhưng nó lại nặng tựa ngàn cân giáng xuống đạo tâm của Tạ Vong Xuyên. Hắn cảm nhận được bầu ngực mềm mại của nàng đang ép sát vào cánh tay mình qua lớp vải mỏng. Sự cọ xát vô tình ấy khiến ngọn lửa nhỏ vừa mới dập tắt trong lòng hắn lại có xu hướng bùng cháy trở lại.
Hắn hít một hơi thật sâu, xoay người nắm lấy vai nàng, ép nàng đối diện với mình. "Lục Miểu Miểu, nhìn ta. Con là đồ đệ của ta. Giữa thầy và trò có một ranh giới không thể vượt qua. Những gì diễn ra đêm qua... hãy coi như một phương pháp chữa bệnh. Hiểu chưa?"
Miểu Miểu chớp mắt, nước mắt bắt đầu chực trào. "Vậy là người không cho con 'ăn' nữa sao? Người muốn con chết héo sao?"
Nhìn đóa hoa nhỏ bé trước mắt sắp rơi lệ, trái tim sắt đá của Tạ Vong Xuyên bỗng chốc mềm nhũn. Hắn thở dài, bàn tay trượt xuống vuốt ve gò má mịn màng của nàng. "Không phải không cho... nhưng phải có chừng mực."
"Chừng mực là thế nào ạ?" Nàng nhân cơ hội, dụi mặt vào lòng bàn tay hắn, lưỡi nhỏ khẽ lướt qua lòng bàn tay hắn một cái đầy nghịch ngợm.
Cơ thể Tạ Vong Xuyên run lên một cái. Luồng linh khí chí dương trong người hắn lại bắt đầu rục rịch. Hắn hiểu rằng, sự ngây thơ của nàng chính là chất xúc tác nguy hiểm nhất. Nàng không biết thế nào là dục, thế nào là thẹn, nên nàng mới có thể thản nhiên khiêu khích hắn bằng những hành động nguyên thủy nhất.
Hắn đột ngột cúi xuống, bế thốc nàng lên theo kiểu công chúa. Miểu Miểu giật mình, theo bản năng vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn, đôi chân trần quấn lấy hông hắn để giữ thăng bằng. Tư thế này cực kỳ ám muội, khiến Tạ Vong Xuyên phải nghiến chặt răng để ngăn mình không ném nàng xuống giường ngay lập tức.
"Sư tôn đưa con đi đâu?"
"Vào động. Ta sẽ dạy con cách lấy linh khí... một cách 'chính thống' hơn."
Tạ Vong Xuyên tự nhủ rằng hắn chỉ đang dạy bảo đồ đệ, nhưng bước chân vội vã của hắn hướng về phía giường đá lại phản bội điều đó. Trong thâm tâm vị Kiếm Tôn, một khao khát đen tối đang trỗi dậy: Hắn muốn dạy nàng, nhưng là dạy nàng cách chỉ thuộc về một mình hắn, dạy nàng cách để mỗi khi "đói", nàng chỉ được tìm đến hắn mà thôi.
Vào đến bên trong, hắn đặt nàng xuống giường đá. Ánh sáng mờ ảo của hang động khiến không gian trở nên đặc quánh sự tình tứ. Tạ Vong Xuyên chống tay hai bên người nàng, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo ấy.
"Nghe cho kỹ, phương pháp này gọi là dẫn khí nhập thể. Con phải phối hợp với hơi thở của ta..."
Nói rồi, hắn không đợi nàng trả lời, cúi xuống chiếm lấy đôi môi đỏ mọng kia. Lần này không có nước hồ lạnh lẽo, chỉ có hơi ấm nồng nàn và sự chiếm hữu mãnh liệt. Miểu Miểu rên khẽ, nàng cảm nhận được linh khí lần này không chỉ chảy vào miệng, mà dường như còn len lỏi qua từng lỗ chân lông, khiến toàn thân nàng tê dại, mềm nhũn dưới thân hắn.
Bàn tay Tạ Vong Xuyên không kìm lòng được mà luồn vào trong lớp áo yếm, chạm vào làn da trơn láng như mỡ đông ở vùng eo nàng. Sự ngây thơ của Miểu Miểu khiến nàng hoàn toàn thả lỏng, thậm chí còn chủ động ưỡn người lên để đón nhận sự vuốt ve của hắn.
【 Linh khí +200, +300... Cảnh báo: Mức độ tình cảm đang tăng vọt! 】
Mặc kệ tiếng thông báo của hệ thống, trong hang động lúc này chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của nam nhân và tiếng rên rỉ ngây ngô của thiếu nữ. Tạ Vong Xuyên biết, hắn đã lún quá sâu vào vũng lầy này, nhưng nếu cái giá của việc cứu đóa hoa này là sự đọa lạc của chính mình, hắn cam lòng gánh chịu.