MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Không Lối ThoátChương 4

Đêm Xuân Không Lối Thoát

Chương 4

1,017 từ · ~6 phút đọc

Sau buổi "dẫn khí nhập thể" đầy kịch tính ở chương trước, Tạ Vong Xuyên lại một lần nữa chọn cách trốn chạy. Hắn lấy cớ cần đi bế quan để ổn định lại tu vi đang hỗn loạn, thực chất là để che giấu sự bối rối và những phản ứng sinh lý không thể kiểm soát mỗi khi nhìn thấy gương mặt ngây thơ của Lục Miểu Miểu.

Tuy nhiên, hệ thống Tiểu Điệp không để cho mọi chuyện lắng xuống dễ dàng như vậy.

Trong lúc Miểu Miểu đang nằm lăn lộn trên giường đá, cảm thấy hơi chán nản vì không có sư tôn ở bên cạnh để "ăn", một bảng điều khiển màu xanh nhạt bỗng hiện ra trước mắt nàng.

【 Nhiệm vụ hệ thống cấp thiết: Thu thập "Linh Dịch Chi Tinh" 】

Mô tả: Linh khí trong không khí và qua tiếp xúc da thịt thông thường chỉ giúp ký chủ duy trì hình dạng. Để thực sự tu luyện và hóa giải độc tố từ bản thể Tuyết Liên, ký chủ cần lấy được linh dịch từ tuyến mồ hôi hoặc nước bọt nồng độ cao của người có tu vi chí dương.

Cách thức thực hiện: Khi nam chính đang trong trạng thái nhiệt độ cơ thể tăng cao (luyện kiếm, tắm nước nóng hoặc xúc động mạnh), hãy thu thập linh dịch trực tiếp bằng miệng.

Phần thưởng: 500 điểm linh lực và mở khóa kỹ năng "Hương Thơm Mê Hoặc".

Miểu Miểu đọc xong (nhờ hệ thống chuyển hóa thành ý nghĩ), nàng nghiêng đầu thắc mắc: "Linh dịch? Là nước ở trên người sư tôn sao?"

【 Đúng vậy, ký chủ. Đặc biệt là khi sư tôn của người đang nóng, nước đó chứa rất nhiều tinh hoa. Người chỉ cần... liếm nó đi là được. 】 Tiểu Điệp dẫn dắt bằng giọng điệu không thể gian xảo hơn.

Sáng hôm sau, khi Tạ Vong Xuyên vừa bước ra khỏi phòng luyện công, toàn thân hắn đang tỏa ra một làn hơi nóng hầm cập. Hắn vừa cưỡng ép vận hành chân khí để trấn áp dục hỏa, khiến mồ hôi lấm tấm trên trán và rịn ra trên khuôn ngực săn chắc ẩn sau lớp áo lụa mỏng.

Vừa thấy bóng dáng cao lớn ấy, Miểu Miểu đã như một con bướm nhỏ lao đến.

"Sư tôn! Người vất vả rồi!"

Tạ Vong Xuyên khựng lại, chưa kịp phản ứng thì Miểu Miểu đã vươn tay ra, kéo vạt áo hắn sang hai bên. Đôi mắt nàng sáng rực khi nhìn thấy những giọt mồ hôi lấp lánh trên làn da đồng vang của hắn. Trong mắt nàng, đó không phải là mồ hôi, đó là "thức ăn cao cấp".

"Miểu Miểu, con định làm gì?" Tạ Vong Xuyên định lùi lại, nhưng Miểu Miểu đã nhanh hơn, nàng vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng hắn, ép sát gương mặt nhỏ nhắn vào lồng ngực nóng hổi kia.

"Sư tôn đổ mồ hôi nhiều quá... để con giúp người lau đi."

Vừa dứt lời, nàng không dùng khăn, mà lại thè chiếc lưỡi nhỏ hồng nhạt ra, khẽ liếm một đường dài từ xương quai xanh xuống đến cơ ngực của hắn.

"Ưm... ngọt quá..." Nàng thốt lên, gương mặt đầy vẻ thỏa mãn.

Toàn thân Tạ Vong Xuyên như bị sét đánh ngang tai. Cảm giác mềm mại, ướt át và có chút tê dại lan tỏa từ nơi đầu lưỡi của nàng chạm vào da thịt hắn, khiến da gà hắn nổi hết cả lên. Đây không phải là nụ hôn, đây là một loại khiêu khích trần trụi và nguyên thủy nhất.

"Dừng... dừng lại ngay!" Hắn nắm lấy vai nàng, cố gắng đẩy ra nhưng đôi bàn tay lại run rẩy không có lực.

"Sư tôn đừng cử động, lãng phí linh khí lắm." Miểu Miểu ngước nhìn hắn, đôi môi còn vương chút nước bóng loáng, trông vô cùng gợi cảm. Nàng lại tiếp tục vùi đầu vào, lần này nàng liếm lên yết hầu đang chuyển động liên hồi của hắn, rồi trượt xuống những thớ cơ bụng săn chắc.

Tạ Vong Xuyên thở dốc nặng nề, tiếng thở của hắn vang vọng trong điện vắng. Hắn cảm nhận được hạ thân mình đã bắt đầu có phản ứng mãnh liệt. Sự ngây thơ của nàng là một loại kịch độc. Nàng không biết thẹn thùng, nàng chỉ biết "ăn", và chính sự thản nhiên đó lại khiến hắn cảm thấy mình mới là kẻ đồi bại, kẻ đang nuôi dưỡng những ý nghĩ đen tối với đồ đệ của mình.

Bàn tay hắn không tự chủ được mà luồn vào mái tóc dài của nàng, nhấn mạnh đầu nàng áp sát vào người mình hơn. "Miểu Miểu... con có biết mình đang làm gì không? Con đang chơi với lửa đấy..."

"Lửa? Con không thấy lửa, con chỉ thấy nóng thôi." Miểu Miểu ngây ngô trả lời, đôi bàn tay nhỏ nhắn bắt đầu tìm cách cởi bỏ hoàn toàn lớp áo vướng víu của hắn để "lau" cho sạch sẽ hơn.

Sự kiềm chế của một vị Kiếm Tôn nghìn năm tuổi một lần nữa bị đánh tan thành mây khói. Hắn cúi xuống, nâng cằm nàng lên, đôi mắt đỏ rực nhìn xoáy vào đôi mắt trong veo của nàng.

"Nếu con đã muốn lấy linh dịch... thì ta sẽ cho con lấy một cách triệt để nhất."

Nói rồi, hắn cúi xuống, nụ hôn lần này mang theo sự trừng phạt và khao khát chiếm hữu điên cuồng. Hắn không còn dịu dàng như trước, mà mạnh mẽ càn quét, ép nàng phải tiếp nhận luồng linh khí nóng bỏng từ sâu trong cổ họng mình. Miểu Miểu bị hôn đến mức não bộ trống rỗng, đôi chân mềm nhũn quấn chặt lấy eo hắn để không ngã xuống.

Giữa điện đường trang nghiêm, bóng dáng hai người quấn quýt lấy nhau, một người ngây thơ đến chết người, một người điên cuồng vì kìm nén. Nhiệm vụ của hệ thống đã hoàn thành, nhưng ngọn lửa tình ái giữa họ thì mới chỉ bắt đầu cháy rực.