Sau sự việc "thu thập linh dịch" đầy ám muội ở điện thờ, Tạ Vong Xuyên gần như tự giam mình trong phòng luyện kiếm. Hắn lo sợ. Không phải lo sợ tu vi sụt giảm, mà lo sợ bản thân sẽ thực sự biến thành một tên cầm thú, vấy bẩn đóa hoa trắng ngần mà hắn đã cất công nuôi dưỡng.
Thế nhưng, đỉnh Thanh Tiêu vốn dĩ yên bình hôm nay lại đón một vị khách không mời mà đến.
Lục Vân Thăng – đại đệ tử của Chưởng môn phái Thanh Tiêu, một thiên tài kiếm đạo hào hoa phong nhã, vốn nghe danh sư tôn Tạ Vong Xuyên mới nhận một tiểu đồ đệ xinh đẹp tuyệt trần nên tò mò ghé thăm. Hắn mang theo một hộp "Linh Tâm Cao" thượng hạng, loại bánh làm từ mật hoa vạn năm mà nữ tu sĩ nào cũng khao khát.
Lúc này, Lục Miểu Miểu đang ngồi thơ thẩn bên suối linh, đôi chân trần trắng muốt đung đưa dưới làn nước mát. Thấy Lục Vân Thăng bước tới với nụ cười tỏa nắng, nàng nghiêng đầu, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hiếu kỳ.
"Tiểu sư muội, nghe danh đã lâu. Đây là chút quà mọn, mong muội nhận cho." Lục Vân Thăng dịu dàng mở hộp bánh, mùi hương ngọt ngào lập tức tỏa ra.
Miểu Miểu vừa thấy đồ ngọt, mắt sáng rực lên. Nàng hồn nhiên cầm một miếng bánh, nhưng thay vì ăn bình thường, nàng lại đưa lên mũi ngửi rồi liếm nhẹ một cái, dáng vẻ ngây ngô nhưng cực kỳ gợi cảm mà chính nàng cũng không biết.
"Ngọt quá! Cảm ơn sư huynh." Nàng cười rạng rỡ, bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay Lục Vân Thăng để tỏ lòng biết ơn.
Lục Vân Thăng sững người. Cảm giác bàn tay mềm mại, mịn màng như không xương của nàng chạm vào khiến tim hắn đập loạn nhịp. Hắn không kìm lòng được mà cúi xuống, định giúp nàng lau đi vụn bánh dính trên khóe môi.
"Để ta giúp muội..."
"BUÔNG TAY!"
Một tiếng quát lạnh thấu xương vang lên, kèm theo đó là một luồng kiếm khí xé toạc không gian, cắm phập xuống mặt đất ngay giữa hai người. Tạ Vong Xuyên xuất hiện, sắc mặt hắn xanh mét, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào bàn tay đang chạm nhau kia.
Lục Vân Thăng kinh hãi, lập tức quỳ sụp xuống: "Sư thúc tổ! Con... con chỉ là..."
Tạ Vong Xuyên không thèm nghe giải thích. Hắn phất tay, một luồng kình lực mạnh mẽ hất văng Lục Vân Thăng ra xa cả chục trượng. Hắn bước tới, túm lấy eo Miểu Miểu, kéo mạnh nàng vào lòng mình bằng một lực đạo không chút nhẹ nhàng.
"Sư tôn... người làm con đau..." Miểu Miểu khẽ rên rỉ, gương mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ sợ hãi.
Tạ Vong Xuyên cúi đầu nhìn nàng, hơi thở hắn dồn dập, gân xanh nổi đầy trên trán. Nhìn thấy vết vụn bánh trên môi nàng, hắn không dùng khăn lau, mà lại cúi xuống, thô bạo mút mát lấy cánh môi ấy như muốn xóa sạch dấu vết của kẻ khác.
Hắn bế thốc nàng lên, sải bước dài đi thẳng về phía tẩm điện, để lại Lục Vân Thăng đang ngơ ngác và hộp bánh vương vãi trên đất.
Vừa vào đến phòng, Tạ Vong Xuyên ném nàng xuống giường đá. Hắn lập tức đè lên, hai tay khóa chặt đôi tay nhỏ nhắn của nàng trên đỉnh đầu.
"Ai cho phép con nhận đồ của kẻ khác? Ai cho phép con chạm vào hắn?" Giọng hắn khàn đặc, đầy sự chiếm hữu điên cuồng.
"Con... con chỉ thấy bánh ngon... hắn cũng có linh khí..." Miểu Miểu nức nở.
"Linh khí của hắn?" Tạ Vong Xuyên cười lạnh, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn và dục vọng không thể che giấu. "Ta đã nói rồi, chỉ có linh khí của ta mới là của con. Hắn dám chạm vào con, ta sẽ chặt tay hắn. Con dám nhận linh khí từ hắn, ta sẽ dùng cách của ta để thanh tẩy con."
Hắn bắt đầu xé toạc lớp áo yếm mỏng manh của nàng. Miểu Miểu hoảng sợ, nhưng cảm nhận được luồng linh khí chí dương đang cuồn cuộn tỏa ra từ người hắn, bản năng lại khiến nàng vô thức ưỡn người lên, đôi chân quấn chặt lấy thắt lưng hắn.
"Sư tôn... con sai rồi... cho con ăn... con chỉ ăn của người thôi..."
Tiếng van nài ngây ngô của nàng chính là đòn chí mạng. Tạ Vong Xuyên không kìm chế nữa. Hắn vùi đầu vào hõm cổ nàng, cắn mạnh một cái để đánh dấu quyền sở hữu, rồi bắt đầu một cuộc "thanh tẩy" đầy tội lỗi nhưng nồng cháy nhất từ trước đến nay. Đêm nay, đỉnh Thanh Tiêu không còn sự tĩnh lặng của tiên môn, chỉ còn lại tiếng thở dốc và sự đọa lạc ngọt ngào của vị Kiếm Tôn đã hoàn toàn mất đi lý trí.