Dư âm của cơn cuồng nộ vẫn còn vương vấn trong không khí, khiến bầu không khí bên trong tẩm điện trở nên đặc quánh và nóng bỏng. Tạ Vong Xuyên áp sát thân hình cao lớn của mình lên cơ thể mảnh mai của Lục Miểu Miểu. Ánh mắt hắn không còn vẻ thanh cao của một vị tiên tôn, mà chỉ còn lại sự chiếm hữu trần trụi của một nam nhân đang điên cuồng vì ghen tuông.
"Sư tôn... người đáng sợ quá..." Miểu Miểu thút thít, đôi mắt nhòe lệ khiến nàng trông càng thêm mong manh, kích thích bản năng tàn phá trong lòng đối phương.
Tạ Vong Xuyên siết chặt cổ tay nàng, ghé sát tai nàng khàn giọng: "Đáng sợ? Con còn biết sợ sao? Khi con cười nói với hắn, khi con để hắn chạm vào môi mình, con có nghĩ đến ta không?"
Hắn không đợi nàng trả lời, bàn tay thô ráp trượt từ eo nàng xuống, thô bạo xé toạc phần lụa cuối cùng đang che chắn trên người nàng. Làn da trắng ngần của đóa Tuyết Liên hoàn toàn phơi bày trước mắt hắn, dưới ánh sáng mờ ảo của minh châu, nàng đẹp đến mức khiến hơi thở của hắn đình trệ.
"Hôm nay, ta sẽ dạy cho con biết thế nào là 'linh khí' thực sự, và cái giá phải trả khi con dám thèm khát linh khí của kẻ khác."
Tạ Vong Xuyên không dùng kiếm, nhưng ánh mắt hắn lúc này sắc lẹm như muốn đâm thấu tâm can nàng. Hắn bắt đầu một cuộc "hình phạt" đầy ám muội. Thay vì nụ hôn nồng cháy như mọi khi, hắn lại dùng đôi môi mình lướt chậm rãi trên từng tấc da thịt của nàng, từ xương quai xanh xuống đến đôi gò bồng đảo đang phập phồng vì sợ hãi. Mỗi nơi hắn đi qua đều để lại một vết hồng đậm, như một loại ấn ký đánh dấu chủ quyền không thể xóa nhòa.
"Ưm... sư tôn... nóng quá... con khó chịu..." Miểu Miểu quằn quại, cơ thể nàng bắt đầu phản ứng lại sự trêu chọc của hắn.
Linh khí chí dương từ người Tạ Vong Xuyên tỏa ra quá mạnh mẽ, nó khiến các mạch máu của nàng giãn nở, mang theo một loại khoái cảm tê dại mà nàng chưa từng trải qua. Nàng vô thức khép chặt đôi chân, nhưng Tạ Vong Xuyên đã nhanh hơn, hắn dùng gối chen vào giữa, ép nàng phải mở rộng hoàn toàn trước mặt hắn.
"Nóng sao? Đây mới chỉ là bắt đầu."
Tạ Vong Xuyên cúi xuống, ngậm lấy một bên nhị hoa đỏ hồng của nàng, vừa mút mát vừa dùng răng day nhẹ. Miểu Miểu hét lên một tiếng nhỏ, đôi tay bị khóa chặt phía trên đầu không ngừng run rẩy. Nàng cảm thấy một luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng, khiến đan điền của nàng trống rỗng, khao khát được lấp đầy hơn bao giờ hết.
【 Ký chủ! Cảnh báo! Linh lực đang dao động cực độ! Người cần 'kết nối tâm giao' ngay lập tức để không bị bạo thể! 】 Tiếng hệ thống Tiểu Điệp vang lên dồn dập, nhưng lần này nó không còn vẻ trêu đùa mà đầy sự nghiêm túc.
Miểu Miểu không còn giữ được sự ngây thơ thường ngày, nàng nức nở, đôi chân quấn lấy hông Tạ Vong Xuyên, chủ động cọ xát vùng nhạy cảm của mình vào đùi hắn.
"Sư tôn... cho con... con muốn ăn... cho con linh khí của người... làm ơn..."
Ánh mắt Tạ Vong Xuyên tối sầm lại. Hắn nhìn thấy sự cầu khẩn trong đôi mắt nàng, nhìn thấy cơ thể nàng đang vì hắn mà run rẩy, vì hắn mà phát tình. Một sự thỏa mãn tàn nhẫn dâng lên trong lòng. Hắn buông tay nàng ra, nhưng thay vì tiến tới bước cuối cùng, hắn lại ngồi dậy, để nàng nằm ngơ ngác giữa giường đá.
"Muốn sao? Vậy thì tự mình lại đây, dùng cách mà ta đã dạy, tự mình lấy đi."
Miểu Miểu ngơ ngác nhìn hắn. Nàng nhìn thấy sự căng cứng của hắn dưới lớp quần mỏng, cảm nhận được luồng linh khí khổng lồ đang tập trung tại đó. Nàng run rẩy bò tới, quỳ giữa hai chân hắn. Sự ngây thơ của nàng lúc này hòa quyện với dục vọng bản năng tạo nên một cảnh tượng cực kỳ kích thích.
Nàng run rẩy đưa tay chạm vào nơi nóng bỏng nhất của hắn qua lớp vải, rồi ngước nhìn hắn với đôi mắt đẫm lệ: "Con... con phải làm thế nào?"
Tạ Vong Xuyên thở dốc, hắn nắm lấy mái tóc dài của nàng, dẫn dắt nàng cúi đầu xuống. "Dùng miệng của con... làm cho ta thỏa mãn. Đó là hình phạt của con ngày hôm nay."
Giữa gian phòng tối, tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của nàng bắt đầu vang lên. Vị Kiếm Tôn cao cao tại thượng đang từng bước dẫn dắt đóa hoa nhỏ của mình đi vào con đường của sự đọa lạc, nơi mà ranh giới giữa thầy và trò, giữa tiên và ma đã hoàn toàn bị xóa nhòa bởi dục vọng nguyên thủy.