MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Không Lối ThoátChương 7

Đêm Xuân Không Lối Thoát

Chương 7

884 từ · ~5 phút đọc

Tiếng thở dốc nặng nề của Tạ Vong Xuyên dần bình ổn lại trong không gian tĩnh mịch của tẩm điện. Cảm giác ấm nóng và tê dại từ nơi kín đáo nhất vẫn còn dư âm, khiến hắn nửa như bay bổng trên chín tầng mây, nửa như rơi xuống vực thẳm của sự tội lỗi.

Hắn cúi xuống nhìn Lục Miểu Miểu. Nàng đang nằm cuộn tròn bên cạnh chân hắn, gương mặt nhỏ nhắn vẫn còn vương những vệt nước mắt nhạt nhòa, đôi môi sưng đỏ và hơi thở hổn hển. Đôi mắt nàng lúc này không còn vẻ trong veo hoàn toàn như lúc ban đầu, mà dường như có một tầng sương mờ của sự hỗn độn và hoang mang bao phủ.

"Sư tôn..." Nàng khẽ gọi, giọng nói khàn đặc và run rẩy.

Tạ Vong Xuyên giật mình, lý trí vừa mới trở về sau cơn mê đắm khiến hắn cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay mình – đôi bàn tay vốn chỉ để cầm kiếm trừ ma vệ đạo, nay lại dính đầy khí tức của sự dục vọng và những vết cào cấu của đồ đệ.

Hắn vội vàng kéo tấm chăn lông cáo bao bọc lấy cơ thể trần trụi của nàng, che đi những dấu vết hoang lạc mà hắn đã để lại. Hành động này của hắn có chút lúng túng, khác hẳn với sự dứt khoát, mạnh mẽ của một vị Kiếm Tôn thường ngày.

"Nghỉ ngơi đi." Hắn trầm giọng, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng.

Miểu Miểu không nghe lời nằm xuống, nàng ngồi dậy, tấm chăn tuột xuống ngang ngực. Nàng đưa tay chạm vào lồng ngực mình, nơi nhịp tim vẫn đang đập loạn xạ.

"Sư tôn, tại sao... tại sao con cảm thấy mặt mình nóng quá? Tại sao tim con đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài?" Nàng ngước nhìn hắn, vẻ ngây ngô thường ngày giờ đây lại pha chút bối rối lạ lẫm. "Cái này... cũng là lấy linh khí sao? Nhưng sao nó không giống như lúc trước?"

Lần đầu tiên trong đời, Lục Miểu Miểu biết đến một cảm giác gọi là "thẹn". Nàng cảm thấy xấu hổ khi nghĩ đến những âm thanh xấu hổ mình vừa phát ra, cảm thấy ngượng ngùng khi nhìn thấy cơ thể trần trụi của Tạ Vong Xuyên. Nàng bắt đầu ý thức được rằng, những gì nàng vừa làm không chỉ đơn giản là để "ăn no".

【 Ký chủ, đây là sự thức tỉnh của nhân tính. Người không còn là một đóa hoa vô tri nữa, người đang bắt đầu có tình cảm của con người. 】 Tiếng hệ thống Tiểu Điệp vang lên, lần này dịu dàng hơn hẳn.

Tạ Vong Xuyên nghe thấy câu hỏi của nàng, lòng bàn tay hắn siết chặt. Hắn phải trả lời nàng thế nào đây? Nói rằng hắn đã lợi dụng sự ngây thơ của nàng để thỏa mãn dục vọng của chính mình? Hay nói rằng đây là một phần của tu luyện?

"Đừng nghĩ nhiều." Hắn cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói mang theo một nỗi buồn man mác. "Đây là cái giá của việc hóa hình thành người. Con sẽ phải học cách đối mặt với những cảm xúc của con người. Sự nóng nảy... sự thẹn thùng... tất cả đều là một phần của tu hành."

Hắn đứng dậy, khoác lên mình bộ trường bào trắng muốt, khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng, thoát tục. Nhưng chỉ có hắn biết, sâu trong thâm tâm, đạo tâm Tuyệt Tình Đạo của hắn đã không còn một mảnh nguyên vẹn. Hắn đã chính thức đọa lạc vào lưới tình với tiểu đồ đệ của mình.

"Ta sẽ đến phòng luyện công để tĩnh tâm. Con... không được ra ngoài khi chưa có sự cho phép của ta."

Hắn bước nhanh ra khỏi cửa như đang chạy trốn khỏi một thứ gì đó đáng sợ. Miểu Miểu nhìn theo bóng lưng hắn, lòng cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Nàng vùi mặt vào tấm chăn còn vương mùi hương của hắn, thì thầm một mình: "Sư tôn... người ghét con rồi sao?"

Sáng hôm sau, đỉnh Thanh Tiêu bao phủ trong một bầu không khí kỳ lạ. Tạ Vong Xuyên không còn đến gần Miểu Miểu như trước, hắn đứng từ xa chỉ dạy nàng pháp thuật, ánh mắt luôn nhìn đi chỗ khác mỗi khi nàng vô tình tiến lại gần. Sự lạnh nhạt này khiến Miểu Miểu cảm thấy bứt rứt không yên.

Trong lúc đó, hệ thống lại vang lên một thông báo mới: 【 Nhiệm vụ mới: Chủ động làm hòa. Sư tôn của người đang rơi vào tình trạng tự trách nghiêm trọng. Hãy dùng sự dịu dàng của người để xoa dịu hắn. Gợi ý: Hãy tặng hắn một vật phẩm do chính tay người làm ra. 】

Miểu Miểu nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ bé của mình, rồi nhìn về phía bóng dáng cô độc của sư tôn dưới gốc cây tuyết tùng. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu nàng. Nếu sư tôn không muốn nàng chạm vào hắn bằng cách cũ, vậy nàng sẽ dùng cách khác để thu hút sự chú ý của hắn.