MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Không Lối ThoátChương 8

Đêm Xuân Không Lối Thoát

Chương 8

948 từ · ~5 phút đọc

Sau khi nhận được gợi ý từ hệ thống, Lục Miểu Miểu quyết tâm phải làm điều gì đó để xóa tan bầu không khí đóng băng giữa hai thầy trò. Nàng nhớ lại trong những quyển sách cũ ở tàng kinh các có nói về "Túi thơm chứa linh lực" – một vật phẩm mà các nữ tu sĩ thường tặng cho đạo lữ để giúp họ định tâm thần và lưu giữ hơi ấm của nhau.

Nàng hì hục cả buổi sáng, dùng những cánh hoa Tuyết Liên bản thể đã rụng sau lần hóa hình, kết hợp với sợi chỉ linh thạch để thêu một chiếc túi thơm. Nhưng khốn nỗi, Miểu Miểu vốn không biết may vá. Chiếc túi thơm làm xong trông méo mó, đường chỉ xộc xệch, và điều quan trọng nhất là nàng không tìm thấy miếng vải nào đủ mềm mại ở trong động phủ.

Trong lúc túng quẫn, Miểu Miểu nhìn xuống chiếc yếm đào lụa mỏng – món đồ mà sư tôn đã mua cho nàng hôm trước. Nàng hồn nhiên nghĩ rằng: “Vải này mềm nhất, lại có mùi của mình, sư tôn chắc chắn sẽ thích.”

Nàng không ngần ngại dùng kéo cắt một mảnh vải từ ngay trung tâm chiếc yếm lụa hồng, nơi vốn che phủ vùng nhạy cảm nhất của thiếu nữ, để làm vỏ túi thơm.

Buổi chiều, dưới tán cây tuyết tùng cổ thụ, Tạ Vong Xuyên đang ngồi thiền định. Dù nhắm mắt, nhưng giác quan của một vị đại năng khiến hắn biết rõ nàng đang rón rén tiến lại gần. Hắn cố gắng giữ hơi thở bình ổn, tự nhủ lòng phải giữ khoảng cách để bảo vệ nàng, cũng là bảo vệ chút đạo hạnh cuối cùng của mình.

"Sư tôn..."

Giọng nói mềm mại như bông của nàng vang lên sát bên tai. Tạ Vong Xuyên mở mắt, đập vào mắt hắn là gương mặt trắng nõn đang ửng hồng vì hồi hộp của Miểu Miểu. Nàng giấu hai tay sau lưng, đôi mắt long lanh nhìn hắn đầy mong đợi.

"Con lại có chuyện gì?" Hắn cố làm ra vẻ lạnh nhạt.

"Con... con có quà tặng người. Sư tôn đừng giận Miểu Miểu nữa có được không?"

Nàng đưa ra một chiếc túi thơm nhỏ xíu, màu hồng nhạt, trên đó thêu hai hình thù méo mó mà nàng bảo là "đôi chim uyên ương" (nhưng thực tế trông giống hai con vịt lạc đàn).

Tạ Vong Xuyên khựng lại. Nhìn chiếc túi thơm vụng về, trái tim hắn bỗng mềm đi một nhịp. Hắn đưa tay nhận lấy, định bụng sẽ khen ngợi nàng một câu để làm hòa. Nhưng ngay khi ngón tay chạm vào bề mặt lụa mát lạnh, hắn bỗng sững sờ.

Mùi hương... Mùi hương Tuyết Liên hòa quyện với mùi cơ thể đặc trưng của thiếu nữ tỏa ra nồng nàn từ chiếc túi. Và hơn hết, chất liệu vải này...

Ánh mắt Tạ Vong Xuyên dời từ chiếc túi thơm xuống người Miểu Miểu. Nàng đang mặc một bộ váy ngoài khá mỏng, và vì nàng vừa cắt đi một mảng lớn ở chiếc yếm bên trong, lớp vải lụa trắng bên ngoài không thể che giấu được hoàn toàn sự hiện diện của hai đóa nụ đào đang ẩn hiện sau lớp sương mờ.

Máu trong người Tạ Vong Xuyên sôi trào. Hắn cảm thấy mình như một tên đồi bại đang nhìn trộm đồ đệ, nhưng đồng thời, sự ngây thơ đến mức tàn nhẫn của nàng lại khiến hắn phát điên.

"Lục Miểu Miểu! Con lấy vải này ở đâu ra?" Giọng hắn không còn lạnh lùng mà trở nên gầm gừ như một con thú bị thương.

"Dạ... là chiếc yếm sư tôn tặng hôm trước ạ." Miểu Miểu thật thà trả lời, đôi tay nhỏ bé vặn vẹo tà áo, khiến lớp vải ngoài càng dính sát vào cơ thể, phô bày đường cong chết người. "Con thấy vải đó mềm nhất... sư tôn không thích sao?"

Tạ Vong Xuyên đứng phắt dậy, chiếc túi thơm bị hắn siết chặt trong lòng bàn tay đến mức linh khí bên trong muốn vỡ tung. Hắn tiến một bước, ép nàng lùi sát vào thân cây tuyết tùng xù xì.

"Con có biết mình đang làm gì không?" Hắn chống tay lên thân cây, bao vây nàng trong lồng ngực mình. "Cắt yếm của mình để tặng ta? Con có biết ở nhân gian, hành động này có nghĩa là gì không?"

Miểu Miểu ngơ ngác lắc đầu, hơi thở của nàng bắt đầu dồn dập khi thấy ánh mắt sư tôn lại chuyển sang màu đỏ rực như đêm hôm đó. "Nghĩa là gì ạ? Con chỉ muốn người luôn mang theo mùi của con bên mình thôi mà..."

"Nó có nghĩa là con đang mời gọi ta... ăn sạch con đấy!"

Tạ Vong Xuyên không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Hắn vứt chiếc túi thơm sang một bên, bàn tay to lớn luồn vào sau gáy nàng, cưỡng ép nàng ngẩng đầu lên đón nhận nụ hôn nồng cháy. Nụ hôn này không còn là để trao đổi linh khí, nó là sự bùng nổ của dục vọng chiếm hữu thuần túy.

Hắn nhấc bổng nàng lên, để đôi chân trần của nàng quấn lấy thắt lưng mình, rồi sải bước quay trở lại động phủ.

"Đêm nay, ta sẽ dạy con thế nào là 'lễ nghi' thực sự đối với người đàn ông của mình!"

Dưới tán cây tuyết tùng, chiếc túi thơm màu hồng nằm lẻ loi trên thảm tuyết trắng, tỏa ra mùi hương ngọt lịm như báo hiệu cho một đêm không ngủ trên đỉnh Thanh Tiêu đầy sóng gió.