Bên trong tẩm điện, ánh sáng từ những viên minh châu tỏa ra dịu nhẹ, phản chiếu lên vách đá tạo thành những mảng sáng tối mập mờ. Tạ Vong Xuyên ném Lục Miểu Miểu xuống giường đá, nhưng lần này hắn không rời đi ngay. Hắn đứng đó, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy nàng, đôi bàn tay chậm rãi cởi bỏ đai lưng thêu chỉ bạc, để lớp trường bào trắng muốt trượt dài xuống đất.
Miểu Miểu nằm trên đống lông thú mềm mại, hơi thở dồn dập khiến lồng ngực phập phồng. Nàng nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt sư tôn – đó không còn là sự che chở của một người thầy, mà là sự khao khát của một nam nhân đã bị dồn nén đến mức cực hạn.
"Sư tôn... người nói... dạy con lễ nghi... là dạy cái này sao?" Miểu Miểu khẽ hỏi, giọng nói run rẩy nhưng đôi mắt vẫn tràn đầy sự tin cậy đến đau lòng.
Tạ Vong Xuyên quỳ một gối lên giường, tiến lại gần, bàn tay thô ráp mơn trớn gò má đang ửng hồng của nàng. "Phải. Miểu Miểu, con là Tuyết Liên hóa hình, linh lực của con quá tinh khiết, nếu không có linh khí chí dương của ta dẫn dắt và dung hòa, sớm muộn gì con cũng sẽ bị nổ tung kinh mạch. Những gì chúng ta làm từ trước đến nay... chỉ là bề nổi thôi."
Hắn cúi xuống, ghé sát tai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai khiến nàng run lên bần bật: "Hôm nay, ta sẽ dạy con cách thực sự để hai luồng linh lực hòa làm một. Nhưng phương pháp này... rất đau, cũng rất sướng. Con có dám học không?"
Miểu Miểu không chút do dự, nàng vòng tay ôm lấy cổ hắn, kéo hắn sát lại. "Chỉ cần là sư tôn dạy, Miểu Miểu đều muốn học. Con muốn... được hòa làm một với người."
Câu nói ngây thơ ấy như một cú hích cuối cùng phá nát mọi rào cản đạo đức trong lòng Tạ Vong Xuyên. Hắn không còn kìm nén, bàn tay mạnh mẽ luồn vào lớp váy mỏng còn sót lại trên người nàng, dứt khoát xé toạc nó. Chiếc yếm đào đã bị cắt một mảng lớn giờ đây trở nên vô dụng, để lộ ra tòa thiên nhiên tuyệt mỹ trước mắt hắn.
Tạ Vong Xuyên nhìn ngắm cơ thể nàng – một kiệt tác của tạo hóa với làn da trắng như tuyết, đôi gò bồng đảo căng tròn có đỉnh nhị hoa hồng nhạt đang run rẩy vì lạnh và vì sợ hãi. Hắn bắt đầu lớp học bằng những nụ hôn vụn vặt, lướt từ hõm cổ xuống đến vùng bụng phẳng lì.
"Ưm... sư tôn... lạ quá... chỗ đó..." Miểu Miểu cong người lên, đôi tay nhỏ bé bấu chặt vào bờ vai săn chắc của hắn khi môi hắn ngậm lấy một bên nhị hoa, vừa mút mát vừa dùng lưỡi trêu đọc.
"Đừng sợ, hãy cảm nhận luồng nhiệt từ ta truyền sang." Tạ Vong Xuyên khàn giọng. Hắn dùng bàn tay dẫn dắt tay nàng trượt xuống dưới thân mình, chạm vào sự căng cứng đang trực trào của hắn. "Đây chính là 'kiếm' của nam nhân, nơi chứa đựng linh khí nồng đậm nhất. Con phải học cách chế ngự nó."
Dưới sự dẫn dắt của hắn, Miểu Miểu bắt đầu khám phá một thế giới hoàn toàn mới. Nàng học cách dùng đôi môi nhỏ nhắn bao bọc lấy hắn, học cách lắng nghe tiếng thở dốc đầy khoái cảm của người đàn ông cao ngạo này. Mỗi khi nàng làm đúng, Tạ Vong Xuyên lại phát ra những tiếng gầm nhẹ trong cổ họng, bàn tay siết chặt lấy mái tóc dài của nàng.
"Đúng rồi... Miểu Miểu ngoan lắm..."
Đỉnh điểm của "lớp học" là khi Tạ Vong Xuyên không thể chịu đựng thêm sự tra tấn ngọt ngào này nữa. Hắn tách đôi chân thon dài của nàng ra, đặt mình vào giữa vùng cấm địa đang rỉ nhựa hoa ngọt lịm của đóa Tuyết Liên.
"Nhìn ta, Miểu Miểu." Hắn ra lệnh, giọng nói chứa đựng sự uy nghiêm lẫn dục vọng.
Khi hắn từ từ tiến vào, Miểu Miểu hét lên một tiếng nhỏ, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt. Cảm giác bị xé rách và lấp đầy cùng lúc khiến nàng hoảng sợ. Nhưng ngay lập tức, một luồng linh khí nóng bỏng như dung nham từ nơi giao nhau tràn ngập khắp cơ thể nàng, xoa dịu cơn đau và thay thế bằng một loại khoái cảm cực hạn.
Tạ Vong Xuyên bắt đầu di chuyển, mỗi lần va chạm đều mang theo sự cộng hưởng của linh lực. Trong tâm thức của họ, hai linh hồn như hòa quyện vào nhau, không còn ranh giới giữa thầy và trò, chỉ còn lại sự giao thoa nguyên thủy nhất của âm và dương.
Đêm hôm đó, tiếng rên rỉ của Miểu Miểu vang vọng khắp tẩm điện, lúc thì cao vút như tiếng chim hót, lúc thì trầm thấp như tiếng nức nở. Tạ Vong Xuyên đã dạy nàng không chỉ một, mà là rất nhiều "tư thế" để linh lực có thể lưu thông thuận lợi nhất. Sự ngây thơ của nàng dần biến mất, thay vào đó là sự quyến rũ chết người của một đóa hoa đã được khai mở.
Khi cơn sóng triều cuối cùng qua đi, Tạ Vong Xuyên ôm chặt lấy cơ thể đẫm mồ hôi của nàng vào lòng. Hắn biết, kể từ đêm nay, đóa Tuyết Liên này đã hoàn toàn thuộc về hắn, và hắn – vị Kiếm Tôn nghìn năm, đã vĩnh viễn không thể quay lại con đường tu hành cô độc được nữa.