MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Không Lối ThoátChương 10

Đêm Xuân Không Lối Thoát

Chương 10

864 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, đỉnh Thanh Tiêu chìm trong một màn sương tím mờ ảo. Bên trong tẩm điện, không khí vẫn còn vương vấn dư vị nồng nàn của cuộc hoan lạc kéo dài suốt đêm. Lục Miểu Miểu tỉnh dậy trong vòng tay rắn chắc của Tạ Vong Xuyên. Nàng cảm thấy cơ thể mình có sự thay đổi rõ rệt: các kinh mạch không còn cảm giác khô khốc, thay vào đó là một dòng chảy ấm áp, dẻo dai và tràn đầy sức sống.

Nhưng điều khiến nàng chú ý nhất chính là "mùi vị".

Nàng khẽ động đậy, vùi mặt vào lồng ngực trần của sư tôn, hít một hơi thật sâu. Kỳ lạ thay, linh khí tỏa ra từ người hắn lúc này không còn chỉ là hương trà tuyết thanh lãnh như trước, mà nó đã pha trộn với khí tức của nàng, tạo thành một loại hương vị ngọt lịm, nồng nàn và có sức mê hoặc đến đáng sợ.

"Sư tôn... người thơm quá..." Miểu Miểu lẩm bẩm, đôi môi nhỏ nhắn vô thức tìm kiếm làn da nóng hổi của hắn để nhấm nháp.

Tạ Vong Xuyên tỉnh giấc từ sớm, nhưng hắn chỉ nằm yên nhìn nàng ngủ. Nghe tiếng gọi nhỏ của nàng, trái tim hắn run lên. Hắn biết, sau đêm qua, sự ràng buộc giữa hai người đã vượt xa mức thầy trò thông thường. Đó là sự cộng sinh về linh hồn và thể xác.

"Miểu Miểu, con thấy trong người thế nào?" Hắn khàn giọng hỏi, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng mịn màng của nàng.

"Con thấy... rất lạ." Miểu Miểu ngước nhìn hắn, đôi mắt long lanh đầy vẻ thèm thuồng. "Linh khí của người hôm nay... vị rất khác. Nó giống như mật ong, lại giống như rượu... làm con thấy hơi say."

Nàng không kìm lòng được, nhổm người lên, bắt đầu liếm nhẹ từ xương quai xanh của hắn lên đến cằm. Mỗi nơi nàng lướt qua, Tạ Vong Xuyên đều cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự ngây thơ của nàng bây giờ đã pha chút bản năng của một giống loài đang "nghiện" thức ăn cao cấp.

【 Ký chủ, chúc mừng người! Đây gọi là 'Linh Khí Giao Hòa'. Sau khi song tu chính thức, linh khí của nam chính sẽ trở thành liều thuốc phiện đối với người. Người càng hút, người sẽ càng mạnh, nhưng đồng thời người cũng không thể sống thiếu hắn quá ba ngày. 】 Tiếng hệ thống Tiểu Điệp vang lên, nghe có vẻ rất đắc ý.

Miểu Miểu không quan tâm đến lời cảnh báo của hệ thống, nàng chỉ biết rằng mình đang rất "đói". Nàng chủ động leo lên người Tạ Vong Xuyên, đôi chân trần quấn lấy thắt lưng hắn, tư thế hệt như con gấu nhỏ đang ôm lấy thân cây.

"Sư tôn, cho con thêm một chút nữa... con muốn vị này." Nàng cọ xát vùng nhạy cảm của mình vào bụng dưới của hắn, nơi mà sự căng cứng đã bắt đầu trở lại ngay lập tức.

Tạ Vong Xuyên thở dốc. Hắn cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng: "Miểu Miểu, con vừa mới hóa hình hoàn toàn, không nên quá độ..."

"Nhưng con đói mà!" Miểu Miểu bĩu môi, ánh mắt lộ vẻ uất ức. Nàng bỗng nhớ lại "lớp học" đêm qua, liền học theo cách hắn làm, cúi xuống ngậm lấy vành tai hắn, dùng lưỡi trêu chọc rồi thì thầm: "Sư tôn chẳng lẽ... không muốn cho con ăn sao?"

Sự khiêu khích này là quá sức chịu đựng đối với Tạ Vong Xuyên. Hắn xoay người, ép nàng xuống dưới thân, đôi mắt lại một lần nữa nhuốm màu dục vọng đỏ rực.

"Là con tự mình đòi hỏi."

Hắn không còn nhẹ nhàng như buổi học đầu tiên. Tạ Vong Xuyên bắt đầu một cuộc xâm chiếm mãnh liệt hơn. Hắn muốn nàng ghi nhớ sâu sắc hương vị này, muốn nàng hiểu rằng một khi đã nếm trải linh khí của hắn, nàng sẽ không bao giờ có thể quay đầu lại.

Trong tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Miểu Miểu, luồng linh khí chí dương nồng đậm nhất một lần nữa rót đầy vào cơ thể nàng. Nàng run rẩy tiếp nhận, cảm giác như mình đang tan chảy trong một biển mật ngọt lịm. Nàng thực sự đã "nghiện" rồi – nghiện linh khí của hắn, và nghiện cả sự thô bạo dịu dàng của người đàn ông này.

Từ ngày hôm đó, đỉnh Thanh Tiêu xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ: Vị Kiếm Tôn mặt lạnh đi đâu cũng có một cái đuôi nhỏ bám theo. Miểu Miểu không còn giữ khoảng cách, nàng luôn tìm cớ để nắm tay, ôm eo, hoặc rúc vào lòng hắn ngay giữa thanh thiên bạch nhật.

Tạ Vong Xuyên ngoài mặt thì nghiêm nghị răn đe, nhưng ánh mắt nhìn nàng lại chứa đựng sự sủng ái đến mức vô pháp vô thiên. Hắn biết, mình đã nuôi dưỡng ra một đóa hoa Tuyết Liên "chết người", và chỉ có hắn mới có thể dập tắt cơn khát của nàng.