Mỗi mười năm một lần, các môn phái tu tiên lại tụ hội tại đỉnh Thiên Trụ để trao đổi pháp thuật và tìm kiếm kỳ tài. Năm nay, Thanh Tiêu Kiếm Tôn Tạ Vong Xuyên – vị đại năng vốn dĩ luôn lánh đời – lại đột ngột tuyên bố sẽ tham dự, hơn nữa còn mang theo tiểu đồ đệ duy nhất của mình. Tin tức này khiến cả giới tu tiên xôn xao.
Khi đoàn người của phái Thanh Tiêu xuất hiện, vạn đạo ánh mắt đều đổ dồn về phía người dẫn đầu. Tạ Vong Xuyên vẫn lãnh đạm như xưa, trường bào trắng muốt tung bay, nhưng điều khiến mọi người kinh ngạc là bên cạnh hắn có một thiếu nữ đang nắm chặt lấy tay áo hắn, tò mò nhìn ngó xung quanh.
Lục Miểu Miểu hôm nay mặc một bộ váy lụa màu xanh nhạt, mái tóc chỉ cài đơn giản một nhành linh thảo. Vẻ đẹp của nàng không phải là sự sắc sảo của những nữ tu luyện lâu năm, mà là sự thuần khiết đến mức thoát tục, tựa như một đóa hoa sen còn vương sương sớm. Đôi mắt to tròn, ngây ngô của nàng lướt đến đâu, tim của các nam tu sĩ ở đó đều lỗi nhịp đến đấy.
"Sư tôn, ở đây đông người quá, linh khí cũng hỗn loạn nữa..." Miểu Miểu khẽ xích lại gần, bàn tay không tự chủ được mà ôm lấy cánh tay Tạ Vong Xuyên, đôi gò bồng đảo mềm mại vô tình cọ xát vào tay hắn trước mặt bao người.
Tạ Vong Xuyên khẽ nhíu mày, cảm nhận được hàng ngàn ánh mắt dâm tà lẫn hâm mộ đang dán lên người đồ đệ mình. Hắn phớt lờ những lời chào hỏi, lạnh lùng dắt nàng về phía vị trí danh dự dành cho phái Thanh Tiêu.
"Ở yên đây, không được chạy lung tung." Hắn trầm giọng dặn dò.
Nhưng Miểu Miểu vốn bản tính hiếu động, hơn nữa sau những đêm "song tu" cùng sư tôn, mị lực tự nhiên của nàng đã tăng tiến vượt bậc. Nàng đứng đó, chỉ cần một cái chớp mắt hay một nụ cười ngây ngô cũng đủ khiến bầu không khí xung quanh trở nên đặc quánh.
"Tiểu muội muội, muội là đồ đệ của Kiếm Tôn sao? Đây là linh thạch của ta, tặng muội chơi này." "Muội muội, ta có linh dược giúp da thịt thơm tho, muội có muốn thử không?"
Một nhóm thiếu chủ từ các môn phái lớn vây quanh nàng, cố gắng lấy lòng bằng những lời đường mật. Miểu Miểu ngây thơ nhìn họ, nàng ngửi thấy mùi linh khí từ những món quà kia, nhưng lạ thay, tất cả đều thấy "hôi" và "đắng" so với mùi hương của sư tôn.
"Cảm ơn các huynh, nhưng Miểu Miểu chỉ thích ăn của sư tôn thôi." Nàng hồn nhiên trả lời, giọng nói trong trẻo vang vọng cả khán đài.
Cụm từ "ăn của sư tôn" khiến toàn bộ quảng trường rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Các vị trưởng bối thì ho sặc sụa, đám nam tu trẻ tuổi thì mặt đỏ tía tai vì những suy nghĩ đen tối, còn Tạ Vong Xuyên – người đang cầm chén trà – suýt chút nữa đã bóp nát chiếc chén ngọc trong tay.
Đúng lúc đó, một luồng khí tức tà mị cuồn cuộn kéo đến. Một nam nhân vận hắc y, gương mặt tà mị điên cuồng xuất hiện. Đó là Yêu Vương Mặc Diệc. Hắn không nhìn ai khác, ánh mắt chỉ dán chặt vào Lục Miểu Miểu, trong lòng thầm kinh ngạc: “Linh thể tinh khiết đến nhường này, lại còn mang theo khí tức giao hòa nồng đậm... Kiếm Tôn rốt cuộc đã làm gì nàng?”
Mặc Diệc lướt nhanh như gió đến trước mặt Miểu Miểu, hắn đưa tay định nâng cằm nàng lên: "Đóa sen nhỏ, ở với lão già khô khan kia làm gì? Theo ta về Yêu giới, ta có đủ loại linh khí thượng hạng nhất cho nàng 'ăn' đến chán thì thôi."
"XOẢNG!"
Chiếc chén ngọc trong tay Tạ Vong Xuyên chính thức vỡ nát. Thanh Tiêu Kiếm rung lên bần bật trên lưng hắn, phát ra tiếng gào thét của rồng ngâm. Hắn bước lên một bước, chắn ngang giữa Miểu Miểu và Yêu Vương, luồng sát khí chí dương bùng nổ khiến mặt đất dưới chân rạn nứt.
"Mặc Diệc, thu lại bàn tay bẩn thỉu của ngươi." Tạ Vong Xuyên gằn giọng, đôi mắt vốn lạnh lùng nay đã tràn đầy sát cơ. "Nàng là người của ta. Kẻ nào dám chạm vào một sợi tóc của nàng, ta sẽ san bằng cả Yêu giới."
Trận chiến giữa hai đại năng bậc nhất dường như sắp bùng nổ ngay tại chỗ. Trong khi mọi người đang nín thở vì áp lực kinh hồn, thì Lục Miểu Miểu lại kéo tay áo Tạ Vong Xuyên, nàng ngửi ngửi mùi hương trên người Mặc Diệc rồi chun mũi chê bai:
"Sư tôn, hắn thối lắm, không ngon bằng người. Con đói rồi... người cho con ăn một chút đi."
Nói rồi, trước bàn dân thiên hạ, nàng kiễng chân lên, hôn chầm lấy môi Tạ Vong Xuyên.
Cả đại hội tiên môn hoàn toàn câm nín. Tạ Vong Xuyên sững sờ, nhưng nhìn thấy sự khiêu khích trong mắt Yêu Vương và sự thèm khát trong mắt đám nam tu, hắn bỗng nhiên cảm thấy một sự thỏa mãn điên cuồng. Hắn vòng tay ôm chặt lấy eo Miểu Miểu, xoay người che chắn toàn bộ cơ thể nàng khỏi những ánh mắt tò mò, rồi đắm chìm vào nụ hôn sâu trước mặt vạn người như một lời khẳng định chủ quyền tuyệt đối.
"Được, ta cho con." Hắn thì thầm vào môi nàng, giọng nói khàn đặc chứa đựng sự chiếm hữu mãnh liệt.
Đại hội tiên môn năm ấy, không ai nhớ rõ ai đã thắng cuộc thi tài, người ta chỉ nhớ mãi về đóa sen tuyết ngây thơ đã làm sụp đổ đạo hạnh nghìn năm của đệ nhất Kiếm Tôn chỉ bằng một cái chạm môi.