MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Không Lối ThoátChương 12

Đêm Xuân Không Lối Thoát

Chương 12

836 từ · ~5 phút đọc

Trận náo loạn tại Đại hội Tiên môn kết thúc trong sự kinh hoàng của vạn người, nhưng cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu khi Tạ Vong Xuyên lôi kéo Lục Miểu Miểu về phía hành cung riêng biệt trên đỉnh Thiên Trụ.

Vừa bước qua cánh cửa gỗ đàn hương, Tạ Vong Xuyên đã phất tay thiết lập một tầng kết giới dày đặc, ngăn cách hoàn toàn âm thanh và ánh nhìn từ bên ngoài. Hắn xoay người, thô bạo ép Miểu Miểu vào cánh cửa, đôi mắt đỏ rực như chứa đựng lôi đình vạn trượng.

"Sư... sư tôn, người làm con đau..." Miểu Miểu run rẩy. Nàng chưa bao giờ thấy hắn đáng sợ như thế này, ngay cả khi hắn đối đầu với Yêu Vương cũng không khiến nàng lạnh sống lưng bằng lúc này.

"Đau?" Tạ Vong Xuyên cười lạnh, giọng nói khàn đặc đầy sự châm biếm. "Lúc con ở trước mặt vạn người, trước mặt tên Yêu Vương kia mà nũng nịu, con có nghĩ đến hậu quả không? Con có biết bao nhiêu kẻ muốn xé nát lớp váy này của con để nhìn xem bên trong có gì không?"

Hắn siết chặt đôi cổ tay mảnh mai của nàng, nhấn mạnh trên đỉnh đầu. "Miểu Miểu, con quá ngây thơ, hay con đang cố tình trêu đùa ta? Con nói con đói, con nói chỉ ăn của ta... nhưng đôi mắt con lại nhìn tên Mặc Diệc kia, bàn tay con lại nhận đồ của kẻ khác!"

"Con không có! Con chỉ nhìn xem hắn có linh khí không thôi... nhưng hắn thật sự rất thối!" Miểu Miểu nức nở giải thích, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má trắng ngần.

Sự yếu đuối của nàng không làm hắn nguôi giận, ngược lại càng thổi bùng ngọn lửa chiếm hữu bấy lâu nay. Tạ Vong Xuyên cúi xuống, cắn mạnh vào vùng cổ nõn nà của nàng, để lại một vết đỏ sẫm như một dấu ấn nô lệ. Hắn bắt đầu tháo bỏ lớp y phục rườm rà của nàng, từng lớp, từng lớp lụa rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo.

"Sư tôn dạy con lễ nghi, dạy con cách song tu, nhưng dường như bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để con hiểu mình thuộc về ai."

Tạ Vong Xuyên nhấc bổng nàng lên, đặt nàng ngồi lên chiếc bàn gỗ dài giữa phòng. Hắn chen vào giữa đôi chân thon dài của nàng, bàn tay thô ráp bắt đầu vuốt ve từ mắt cá chân lên đến vùng đùi trong nhạy cảm.

"Từ giờ phút này, ở trong phòng kín, ta không muốn nghe thấy hai chữ 'sư tôn' phát ra từ miệng con nữa." Hắn nâng cằm nàng lên, ép nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đang bùng cháy dục hỏa của mình. "Gọi ta là phu quân."

Miểu Miểu ngơ ngác, đôi môi mọng nước mấp máy: "Phu... phu quân?"

"Ngoan lắm." Tạ Vong Xuyên hài lòng, nhưng hành động của hắn lại không hề dịu dàng. Hắn dứt khoát xâm nhập vào bên trong nàng mà không có bất kỳ sự dạo đầu nào.

Miểu Miểu thốt lên một tiếng kêu rên xé lòng, bàn tay nhỏ bé bấu chặt vào bờ vai săn chắc của hắn. Cảm giác bị lấp đầy một cách thô bạo khiến nàng vừa đau đớn vừa run rẩy trong khoái cảm nồng đậm. Linh khí chí dương nóng bỏng như dòng nham thạch cuộn trào, thiêu đốt tâm trí nàng.

"Gọi lại lần nữa!" Tạ Vong Xuyên vừa thúc mạnh vừa gầm nhẹ bên tai nàng.

"Phu... phu quân... a... đau quá... chậm lại..." Miểu Miểu nức nở, cả cơ thể nàng run rẩy theo từng nhịp va chạm điên cuồng của hắn.

Tạ Vong Xuyên như một con thú hoang bị bỏ đói nghìn năm, hắn tham lam mút mát lấy đôi gò bồng đảo đang phập phồng của nàng, bàn tay không ngừng để lại những vết hằn đỏ trên làn da trắng muốt. Hắn muốn nàng ghi nhớ cảm giác này, muốn cơ thể nàng từ nay về sau chỉ có thể phản ứng với duy nhất một mình hắn.

"Nhớ kỹ hương vị này." Hắn khàn giọng, đẩy nàng đến đỉnh điểm của sự mê loạn. "Kẻ nào dám chạm vào con, ta sẽ giết. Con dám nhìn kẻ nào, ta sẽ nhốt con lại trong điện thờ cả đời, chỉ để ta một mình 'nuôi nấng', rõ chưa?"

Miểu Miểu lúc này hoàn toàn mất đi ý thức, nàng chỉ biết bám chặt lấy "phu quân" của mình, đón nhận những đợt linh khí mạnh mẽ đến mức khiến nàng ngất lịm đi trong sung sướng. Đêm đó, hành cung trên đỉnh Thiên Trụ rung chuyển theo từng nhịp thở của vị Kiếm Tôn đã hoàn toàn nhập ma vì yêu.

Sự ngây thơ của đóa Tuyết Liên cuối cùng đã bị nhuốm màu sắc dục của nhân gian, và "phu quân" của nàng chính là kẻ cầm đầu sự đọa lạc ấy.