MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Không Lối ThoátChương 13

Đêm Xuân Không Lối Thoát

Chương 13

971 từ · ~5 phút đọc

Lục Miểu Miểu tỉnh dậy khi những tia nắng đầu ngày đã len qua khe cửa hành cung. Khắp người nàng đau nhức, đặc biệt là vùng eo và đùi trong, nơi vẫn còn vương lại những vết hồng tím đậm nhạt – minh chứng cho sự "giáo huấn" điên cuồng của Tạ Vong Xuyên đêm qua.

Nàng nằm nghiêng trên nệm lông thú, đôi mắt vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng linh lực trong đan điền lại dồi dào đến mức kỳ lạ. Tuy nhiên, luồng linh lực này không đứng yên mà không ngừng xoay chuyển, tựa như một cơn lốc nhỏ đang chờ đợi điều gì đó để bùng phát.

【 Ký chủ, người tỉnh rồi? Đêm qua vất vả cho người quá. 】 Giọng nói của hệ thống Tiểu Điệp vang lên, không còn vẻ bông đùa thường ngày mà mang theo một chút trầm mặc.

"Tiểu Điệp... tại sao lần này con thấy mệt hơn hẳn mọi khi?" Miểu Miểu thều thào hỏi. "Sư tôn... à không, phu quân... người đã đi đâu rồi?"

【 Tạ Vong Xuyên đang ở ngoài điện để gia cố kết giới. Có vẻ như hắn sợ đám nam nhân ở Đại hội Tiên môn kia sẽ xông vào cướp người đi. Nhưng ký chủ, ta có một chuyện quan trọng cần nói với người. 】

Gương mặt ảo ảnh của hệ thống hiện ra trước mắt nàng, nghiêm túc chưa từng có: 【 Linh khí người lấy từ hắn bấy lâu nay chỉ giống như nước uống để cầm cự qua cơn khát. Để đóa Tuyết Liên bản thể của người thực sự bén rễ và không bao giờ héo úa, người cần phải lấy được 'Nguyên Dương Tinh Huyết' của hắn. 】

Miểu Miểu ngây ngô chớp mắt: "Nguyên Dương Tinh Huyết là gì? Nó có ngon không?"

【 Nó là cốt lõi tu vi nghìn năm của Tạ Vong Xuyên. Nếu người lấy nó, người sẽ có được sự bất tử và tu vi của người sẽ tăng vọt. Nhưng... 】 Hệ thống ngập ngừng, 【 Nếu mất đi thứ đó, tu vi của hắn sẽ bị sụt giảm nghiêm trọng, thậm chí đạo tâm có thể sụp đổ hoàn toàn. Hắn sẽ trở thành một người bình thường hoặc rơi vào ma đạo. 】

Miểu Miểu sững sờ. Nàng dù ngây thơ nhưng cũng biết "tu vi" đối với một vị Kiếm Tôn quan trọng đến nhường nào. Đó là cả cuộc đời, là niềm kiêu hãnh của hắn.

"Ta không muốn phu quân bị thương. Ta không lấy đâu!" Miểu Miểu quả quyết lắc đầu.

【 Nếu không lấy, trong vòng ba tháng tới, bản thể Tuyết Liên của người sẽ tự tiêu biến vì không chịu nổi áp lực của linh lực nhân gian. Người... sẽ chết. 】

Trái tim Miểu Miểu thắt lại. Nàng nhìn ra cửa điện, nơi bóng dáng cao lớn, cô độc của Tạ Vong Xuyên đang đứng sừng sững bảo vệ nàng. Nàng chợt nhận ra, sự tồn tại của nàng dường như là một gánh nặng đối với hắn. Hắn đã vì nàng mà từ bỏ Tuyệt Tình Đạo, giờ đây nàng lại phải "ăn" mòn cả cốt lõi của hắn sao?

Đúng lúc đó, cửa điện mở ra. Tạ Vong Xuyên bước vào, trên tay cầm một bát canh linh thảo nghi ngút khói. Thấy nàng đã tỉnh, ánh mắt lạnh lùng của hắn bỗng chốc mềm mại như nước mùa xuân. Hắn ngồi xuống cạnh giường, nhẹ nhàng nâng nàng dậy, để nàng tựa vào lồng ngực mình.

"Đau lắm sao?" Hắn hỏi, giọng khàn đặc đầy sự hối lỗi. Bàn tay to lớn chậm rãi xoa nắn vùng eo cho nàng, luồng chân khí ấm áp truyền sang giúp nàng giảm bớt sự nhức mỏi.

Miểu Miểu không trả lời, nàng quay lại ôm chặt lấy cổ hắn, vùi đầu vào ngực hắn nức nở. "Phu quân... Miểu Miểu không muốn làm người bị thương. Miểu Miểu không đói nữa, người đừng cho Miểu Miểu ăn nữa có được không?"

Tạ Vong Xuyên khựng lại, đôi lông mày kiếm nhíu chặt. Hắn không hiểu tại sao nàng lại đột ngột nói như vậy. Hắn nâng gương mặt đẫm lệ của nàng lên, dùng ngón cái lau đi những giọt nước mắt: "Nói bậy gì đó? Ta là nam nhân của con, cho con linh lực là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Sao lại gọi là bị thương?"

Miểu Miểu nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, lòng đầy mâu thuẫn. Nàng thấy trong đó sự yêu chiều vô hạn, một sự hy sinh thầm lặng mà hắn chưa bao giờ nói ra.

"Phu quân... nếu một ngày con lấy đi tất cả của người, người có ghét con không?"

Tạ Vong Xuyên khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ đến mức làm lu mờ cả ánh minh châu. Hắn đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng, rồi trượt xuống đôi môi mọng nước: "Nếu con muốn, mạng của ta cũng là của con. Chỉ cần Miểu Miểu của ta luôn tươi tắn thế này, tu vi nghìn năm có là gì?"

Lời nói của hắn như một nhát dao đâm vào lòng nàng, ngọt ngào nhưng đau đớn. Miểu Miểu chủ động hé môi, quấn quýt lấy lưỡi hắn, nụ hôn lần này không mang theo sự đòi hỏi linh khí, mà mang theo sự xót xa của một tình yêu vừa mới chớm nở.

Nàng thầm hạ quyết tâm, nàng sẽ không để hắn mất đi tu vi. Nếu phải chết, nàng sẽ chết một mình. Nhưng nàng không biết rằng, Tạ Vong Xuyên đã sớm nhìn thấu ý định của nàng, và hắn đã chuẩn bị một kế hoạch "song tu" cuối cùng để cứu nàng, bất chấp cái giá phải trả là chính bản thân mình.