Đại hội Tiên môn bước vào ngày thi đấu chính thức, không khí trên đỉnh Thiên Trụ căng thẳng như dây cung đã kéo căng. Tuy nhiên, tâm điểm của mọi sự chú ý không phải là những trận đấu trên đài mà là hành cung của Thanh Tiêu Kiếm Tôn.
Tạ Vong Xuyên ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt lạnh như tiền, khí thế toát ra khiến không ai dám lại gần trong vòng mười trượng. Lục Miểu Miểu ngồi ngay cạnh hắn, nàng khoác một chiếc áo choàng lông cáo dày che kín từ cổ đến chân, chỉ lộ ra gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn. Ánh mắt nàng có chút lờ đờ, linh lực trong đan điền dường như đang sôi sục một cách bất thường sau lời cảnh báo của hệ thống.
Ở phía đối diện, Yêu Vương Mặc Diệc nhếch mép cười tà mị. Hắn xoay xoay chiếc nhẫn hắc ngọc trên tay, một làn khói tím cực mỏng, không mùi không vị, theo gió từ từ lan tỏa về phía Miểu Miểu. Đó là "U mị Linh hương" – thứ độc hương có thể kích thích bản năng khát cầu linh khí của những linh thể tinh khiết đến mức cực đoan.
"Ưm..." Miểu Miểu đột ngột rên rỉ, bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy tay áo của Tạ Vong Xuyên.
"Miểu Miểu? Con sao vậy?" Tạ Vong Xuyên lập tức nhận ra sự bất thường. Hắn chạm vào trán nàng, cảm nhận được một luồng nhiệt lượng nóng bỏng đang thiêu đốt từ bên trong.
"Nóng... Phu quân... Con nóng quá..." Đôi mắt Miểu Miểu bắt đầu phủ một tầng sương mù dục vọng, làn da trắng ngần dưới lớp áo choàng dần ửng hồng như tôm luộc. Nàng không còn giữ được lý trí, bắt đầu đưa tay xé mở cổ áo choàng, hơi thở dồn dập và gấp gáp.
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào khi thấy tiểu đồ đệ của Kiếm Tôn có biểu hiện lạ lùng ngay giữa đám đông. Tạ Vong Xuyên liếc nhìn về phía Mặc Diệc, thấy nụ cười đắc thắng của hắn, sát khí trong mắt hắn bùng nổ.
"Ngươi dám hạ độc nàng?" Tạ Vong Xuyên gằn giọng, Thanh Tiêu Kiếm trên lưng phát ra tiếng gầm rung trời.
Mặc Diệc thản nhiên đứng dậy: "Kiếm Tôn nói quá lời, ta chỉ giúp nàng 'giải phóng' bản chất thật sự thôi. Nhìn xem, nàng đang thèm khát linh khí đến phát điên rồi kia kìa. Nếu ngươi không cho, nàng sẽ nổ tung mà chết. Hay là... để ta giúp một tay?"
"CÚT!"
Tạ Vong Xuyên vung tay, một luồng kiếm khí vạn trượng chém đôi quảng trường, buộc Mặc Diệc phải lùi lại. Hắn không màng đến ánh mắt kinh ngạc của hàng ngàn tu sĩ, bế thốc Miểu Miểu lên rồi biến mất trong một làn ánh sáng trắng, quay trở lại kết giới của hành cung.
Vừa vào trong, Miểu Miểu đã như một con thú nhỏ điên cuồng lao vào người hắn. Nàng không còn sự ngây thơ, vụng về nữa mà dùng sức mạnh bản năng của một linh thể vạn năm để vật ngã Tạ Vong Xuyên xuống giường.
"Linh khí... cho con... con muốn..." Nàng vừa khóc vừa cắn vào môi hắn, đôi tay điên cuồng cởi bỏ lớp y phục của cả hai.
Lúc này, hệ thống Tiểu Điệp gào thét trong đầu nàng: 【 Ký chủ! Đây là cơ hội duy nhất! Độc hương đã kích hoạt 'Nguyên Âm' của người. Nếu lúc này người lấy 'Nguyên Dương' của hắn, cả hai sẽ cùng sống sót và mạnh lên gấp bội. Nếu không, người sẽ bạo thể, còn hắn sẽ chết vì kiệt sức khi cố cứu người! 】
Tạ Vong Xuyên nhìn thiếu nữ dưới thân đang quằn quại trong đau đớn, hắn hiểu rõ tình thế lúc này. Hắn đưa tay vuốt tóc nàng, đôi mắt đầy vẻ kiên định và hy sinh.
"Miểu Miểu, đừng sợ. Ta ở đây."
Hắn chủ động dẫn dắt nàng, nhưng không phải bằng những chiêu thức tu luyện thông thường. Hắn mở toang đan điền của mình, để toàn bộ tinh huyết và nguyên dương nghìn năm của mình tụ lại một điểm.
"Lấy đi... tất cả của ta... đều cho con."
Khi hai cơ thể hoàn toàn hòa quyện, một luồng ánh sáng vàng kim bùng nổ, bao trùm lấy cả hành cung. Miểu Miểu cảm thấy một nguồn sức mạnh khổng lồ chưa từng có chảy vào người, nó không chỉ là linh khí, mà là cả sinh mệnh của Tạ Vong Xuyên. Nàng hét lên một tiếng dài, cảm nhận được bản thể Tuyết Liên của mình đang nở rộ rực rỡ trong tâm thức.
Nhưng đồng thời, nàng cũng cảm nhận được nhịp tim của người đàn ông bên trên đang yếu dần đi. Tu vi của hắn đang bị nàng hút cạn như một cái hố không đáy.
"Không... Phu quân... dừng lại đi..." Miểu Miểu tỉnh táo lại một chút, nàng định đẩy hắn ra nhưng Tạ Vong Xuyên lại ôm chặt lấy nàng hơn, nụ hôn của hắn mang theo vị máu tanh ngọt lịm.
"Ngoan... nhận lấy hết... cho ta..."
Đêm đó, đỉnh Thiên Trụ chấn động bởi luồng hào quang lạ lùng, báo hiệu sự sinh ra của một đại năng mới, và sự ngã xuống của một vị huyền thoại.