MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Không Lối ThoátChương 15

Đêm Xuân Không Lối Thoát

Chương 15

1,221 từ · ~7 phút đọc

Hào quang vàng kim bao phủ hành cung suốt một đêm dài cuối cùng cũng tan đi, để lại một bầu không khí đặc quánh mùi hương thanh khiết của hoa sen hòa quyện với vị tanh nồng của máu và sự hoang lạc. Cánh cửa hành cung vẫn đóng chặt dưới lớp kết giới đang yếu dần, nhưng sự tĩnh lặng bên trong lại mang một cảm giác tang thương đến xé lòng.

Trên chiếc giường đá phủ đầy lông cáo trắng, Lục Miểu Miểu từ từ mở mắt. Cảm giác đầu tiên của nàng không phải là mệt mỏi, mà là một nguồn sức mạnh vô biên đang cuộn trào trong từng thớ thịt. Đan điền của nàng giờ đây không còn là một cái ao nhỏ cạn kiệt linh khí, mà là một biển cả mênh mông, lấp lánh ánh sáng vàng kim của Nguyên Dương tinh khiết nhất. Bản thể Tuyết Liên vạn năm trong tâm thức nàng đã hoàn toàn nở rộ, mỗi cánh hoa đều bền chắc và tỏa ra uy áp kinh người.

Nàng đã không còn là tiểu tiên nga yếu ớt cần người che chở. Nàng đã thực sự hóa thần.

Thế nhưng, cảm giác hưng phấn về sức mạnh nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi sợ hãi tột độ khi nàng nhìn sang người đàn ông nằm cạnh mình.

"Phu... phu quân?" Giọng Miểu Miểu run rẩy, nàng đưa bàn tay nhỏ nhắn sờ lên gương mặt của Tạ Vong Xuyên.

Hắn nằm đó, hơi thở mỏng manh như tơ nhện, gương mặt vốn dĩ trẻ trung, tuấn mỹ thoát tục nay lại lộ vẻ hốc hác, nhợt nhạt đến đáng sợ. Nhưng điều khiến trái tim Miểu Miểu như vỡ vụn chính là mái tóc của hắn. Mái tóc đen dài tựa mun, thứ mà nàng vẫn thường thích luồn tay vào đùa nghịch mỗi đêm, chỉ sau một đêm song tu đẫm máu đã trở nên bạc trắng như sương tuyết.

Hắn đã cho nàng tất cả. Không chỉ là linh khí, không chỉ là nguyên dương, mà là cả thọ nguyên và cốt lõi của một vị đại năng đệ nhất thiên hạ.

"Không... không thể như thế này được!" Miểu Miểu nức nở, nàng cuống cuồng truyền ngược linh lực vào người hắn, nhưng cơ thể Tạ Vong Xuyên lúc này giống như một chiếc bình đã nứt vỡ hoàn toàn, linh lực đi vào bao nhiêu lại tán ra bấy nhiêu.

【 Ký chủ... vô ích thôi. 】 Tiếng hệ thống Tiểu Điệp vang lên, không còn chút đùa cợt nào, chỉ còn sự xót xa. 【 Hắn đã dùng bí thuật 'Tế Hồn' để cưỡng ép dung hợp Nguyên Dương vào người cô. Đạo tâm của hắn đã nát, tu vi đã mất sạch. Giờ đây, hắn chỉ là một phàm nhân không hơn không kém, thậm chí còn yếu hơn cả người thường do tổn hại thọ nguyên quá nặng. 】

"Tại sao ngươi không ngăn ta? Tại sao?" Miểu Miểu gào lên trong đau đớn, nước mắt nóng hổi rơi xuống lồng ngực lạnh lẽo của Tạ Vong Xuyên.

【 Đó là lựa chọn của hắn. Nếu không làm vậy, cô sẽ bạo thể mà chết dưới độc hương của Mặc Diệc. Hắn thà chọn cách tự hủy hoại bản thân còn hơn thấy cô tan biến. 】

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên chấn động cả hành cung. Lớp kết giới mà Tạ Vong Xuyên dùng chút hơi tàn cuối cùng để thiết lập đã bị phá vỡ.

"Tạ Vong Xuyên! Giao đóa Tuyết Liên đó ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!" Giọng nói ngạo nghễ, tà mị của Yêu Vương Mặc Diệc vang vọng từ bên ngoài. Hắn biết rõ Tạ Vong Xuyên lúc này chỉ là một con hổ giấy, đây là cơ hội ngàn năm có một để hắn cướp lấy linh thể vạn năm và tiêu diệt kẻ thù lớn nhất đời mình.

Nghe thấy tiếng kẻ thù, đôi mắt vốn trong veo của Miểu Miểu đột ngột chuyển sang màu vàng kim rực lửa. Một luồng sát khí kinh người bùng phát từ cơ thể mảnh mai của nàng, khiến cả căn phòng rung chuyển, bụi đá rơi lả tả.

Nàng nhẹ nhàng đặt đầu Tạ Vong Xuyên lên gối, kéo chăn che kín cho hắn rồi cúi xuống hôn lên đôi môi khô khốc của người đàn ông mình yêu.

"Phu quân, người đã bảo vệ Miểu Miểu quá lâu rồi. Hôm nay, hãy để Miểu Miểu bảo vệ người."

Nàng đứng dậy, khoác lên mình bộ trường bào trắng bạc của Tạ Vong Xuyên. Bộ áo quá rộng so với thân hình của nàng, nhưng khí thế tỏa ra từ nàng lúc này lại khiến bất kỳ ai cũng phải kinh hồn bạt vía. Nàng đưa tay ra không trung, thanh Thanh Tiêu Kiếm vốn dĩ chỉ nghe lệnh Tạ Vong Xuyên bỗng nhiên phát ra tiếng reo hò, bay vút vào tay nàng.

Nàng bước ra khỏi cửa điện, mái tóc đen dài tung bay trong gió, đối diện với hàng ngàn yêu quân và các tu sĩ đang dòm ngó. Mặc Diệc đứng trên không trung, nhìn thấy Miểu Miểu bước ra thì mắt sáng rực, nhưng ngay lập tức hắn cảm thấy có gì đó không ổn.

"Ngươi... ngươi đã đột phá?" Mặc Diệc kinh ngạc, cảm nhận được uy áp từ nàng còn nặng nề hơn cả Tạ Vong Xuyên lúc đỉnh cao.

Miểu Miểu không nói một lời, nàng giơ cao Thanh Tiêu Kiếm. Một đóa sen tuyết khổng lồ hiện ra giữa bầu trời, mỗi cánh hoa đều là một đạo kiếm khí sắc lẹm, mang theo hỏa diễm chí dương có thể thiêu rụi mọi tà ác.

"Mặc Diệc, ngươi dám làm phu quân ta tổn thương, dám khiến tóc người bạc trắng..." Giọng nàng lạnh lùng như băng vạn năm, vang vọng khắp đỉnh Thiên Trụ. "Hôm nay, ta sẽ dùng máu của toàn bộ Yêu giới để đền mạng cho mái tóc bạc của người!"

"XOẸT!"

Một nhát kiếm vung ra, không gian như bị chẻ đôi. Mặc Diệc thậm chí còn chưa kịp đưa vũ khí lên đỡ đã bị kiếm khí đánh văng đi hàng dặm, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả bầu trời. Đám yêu quân nhìn thấy cảnh đó thì hồn bay phách lạc, tan tác chạy trốn.

Trận chiến kết thúc nhanh chóng trong sự kinh hoàng của cả giới tu tiên. Miểu Miểu không đuổi theo, nàng thu kiếm, vội vã chạy ngược vào trong hành cung. Sức mạnh này đối với nàng không có ý nghĩa gì nếu không có người kia bên cạnh.

Nàng quỳ bên giường, nắm chặt bàn tay gầy guộc của Tạ Vong Xuyên. Nàng biết, hành trình tiếp theo sẽ rất gian nan. Nàng phải tìm cách khôi phục đạo tâm cho hắn, tìm cách giành giật thọ nguyên từ tay tử thần.

"Phu quân, người đừng sợ. Dù phải san bằng tam giới, dù phải nghịch thiên cải mệnh, Miểu Miểu cũng sẽ đưa người trở lại."

Mái tóc trắng của Tạ Vong Xuyên như một vết sẹo vĩnh viễn trong lòng nàng, biến đóa sen ngây thơ ngày nào trở thành một vị nữ đế lạnh lùng, sẵn sàng vì tình yêu mà hủy thiên diệt địa.