MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Tội LỗiChương 1

Đêm Xuân Tội Lỗi

Chương 1

671 từ · ~4 phút đọc

Mưa rây bột trắng xóa cả nghĩa trang ngoại ô, thấm vào lớp vải đen tuyền của chiếc váy ren mà Nhược Hi đang mặc. Cô đứng lặng lẽ trước huyệt mộ vừa mới lấp xong, đôi mắt ráo hoảnh, không một giọt lệ. Người đàn ông nằm dưới kia là chồng cô – Trình lão gia, người hơn cô ba mươi tuổi, đã dùng tiền bạc để mua cô về làm một món đồ trang trí xa xỉ trong suốt ba năm qua. Sự ra đi đột ngột của ông ta vì cơn đột quỵ không làm cô đau lòng, trái lại, nó mang đến một cảm giác nhẹ nhõm đến rợn người.

Tiếng giày da nện lên nền đất sũng nước phía sau lưng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Nhược Hi không cần quay đầu cũng ngửi thấy mùi thuốc lá nồng đậm quyện với hương gỗ tuyết tùng quen thuộc – thứ mùi hương không thuộc về người chồng quá cố già nua, mà thuộc về người con trai duy nhất của ông ta.

"Dì có vẻ không buồn lắm nhỉ?" Giọng nói trầm thấp, mang theo sự mỉa mai rõ rệt vang lên bên tai cô.

Nhược Hi hơi nghiêng đầu, bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Trình Lục. Anh ta đứng đó, cao lớn trong bộ vest đen cắt may thủ công, che ô cho cô nhưng khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực anh. Trình Lục vừa bay từ Mỹ về vào sáng nay, vừa kịp để ném một nắm đất xuống mộ cha mình mà không hề biến đổi sắc mặt.

"Nỗi buồn của mỗi người có hình thái khác nhau, Trình Lục à." Nhược Hi bình tĩnh đáp, giọng cô khàn đi vì không khí lạnh. "Dì tin là con hiểu rõ nhất, vì con cũng đâu có khóc."

Trình Lục khẽ cười, một điệu cười gằn trong cổ họng. Anh ta đưa bàn tay to lớn, hơi thô ráp vuốt ve lọn tóc ướt đẫm của cô, rồi đột ngột luồn sâu vào gáy, ép cô phải ngửa mặt nhìn mình. Sự tiếp xúc đột ngột khiến Nhược Hi rùng mình, hơi thở cô trở nên dồn dập dưới cái nhìn soi mói như muốn lột trần của anh.

"Tôi không khóc vì tôi đã chờ ngày này quá lâu rồi." Anh ta cúi thấp xuống, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai cô, thì thầm những lời cay độc. "Ông ta chết rồi, ngôi nhà đó, khối tài sản đó... và cả món đồ chơi xinh đẹp này nữa, bây giờ đều thuộc về tôi quản lý. Dì hiểu ý tôi chứ, mẹ kế?"

Nhược Hi cắn chặt môi, cố gắng không để bản thân run rẩy trước sự áp đảo của người đàn ông trẻ tuổi. Cô thấy rõ trong đôi mắt đen sâu thẳm của Trình Lục không chỉ có sự thù ghét, mà còn là một ngọn lửa dục vọng nguyên thủy đã bị kiềm tỏa từ lâu, nay như con thú dữ vừa được tháo cũi sổ lồng.

Chiếc xe limousine màu đen chờ sẵn ở cổng nghĩa trang. Cả hai ngồi ở băng ghế sau, không gian chật hẹp khiến sự căng thẳng tính dục càng thêm đậm đặc. Nhược Hi nhìn ra cửa sổ, nhưng cô biết rất rõ ánh mắt của Trình Lục vẫn chưa rời khỏi đôi chân trần của cô đang lộ ra dưới lớp váy ren ướt nước. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm, báo hiệu cho một chương mới đầy tội lỗi và tăm tối sắp bắt đầu trong căn biệt thự vắng bóng chủ nhân.

Khi xe lăn bánh qua cánh cổng sắt nặng nề của Trình gia, Nhược Hi cảm nhận được bàn tay của Trình Lục đặt lên đùi mình, siết chặt. Cô không gạt ra, vì cô biết, kể từ giây phút này, cuộc đời cô đã chính thức rơi vào tay con quỷ này.