MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Tội LỗiChương 2

Đêm Xuân Tội Lỗi

Chương 2

984 từ · ~5 phút đọc

Căn biệt thự nhà họ Trình chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ của một tang lễ vừa dứt. Ánh đèn chùm pha lê trên trần cao tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, lạnh lẽo, phản chiếu lên bộ bàn ăn bằng gỗ mun dài dằng dặc. Nhược Hi đã thay bộ váy ren ướt nước bằng một chiếc váy lụa hai dây màu đen đơn giản. Chất vải mỏng manh rủ xuống, ôm sát lấy những đường cong thanh mảnh nhưng nảy nở của người phụ nữ đang ở độ chín muồi. Cô ngồi ở đầu bàn, vị trí vốn thuộc về chủ nhân ngôi nhà, đối diện với cô là Trình Lục.

Anh ta đã tháo cà vạt, hai cúc áo sơ mi trên cùng mở toang, để lộ phần xương quai xanh rắn rỏi và làn da hơi ngăm đầy nam tính. Trình Lục không chạm vào dao nĩa, anh ta chỉ xoay nhẹ ly rượu vang đỏ trong tay, ánh mắt dán chặt vào bờ vai trắng ngần của Nhược Hi.

"Dì ngồi vị trí đó có vẻ rất tự nhiên," Trình Lục phá tan sự im lặng bằng một giọng nói trầm đục. "Nhưng dì nên nhớ, người cấp dưỡng cho dì đã nằm sâu ba mét dưới đất rồi."

Nhược Hi khẽ nâng ly nước lọc, nhấp một ngụm nhỏ để che giấu sự bồn chồn. "Luật sư Lâm nói lát nữa sẽ đến. Tài sản của cha con sẽ được phân chia rõ ràng. Dì không có ý định tranh giành những gì không thuộc về mình."

"Không thuộc về dì?" Trình Lục cười khẩy, đứng dậy và chậm rãi bước về phía cô. Tiếng bước chân của anh ta nện xuống sàn đá cẩm thạch nghe như nhịp đập của một con thú săn mồi. "Dì là tài sản đắt giá nhất mà ông ta từng mua về. Theo logic của tôi, cái gì của ông ta, giờ là của tôi."

Anh ta dừng lại ngay sau lưng cô, hơi cúi xuống. Nhược Hi cảm nhận được mùi rượu vang nồng nàn quyện với vị thuốc lá đặc trưng từ hơi thở của anh. Bàn tay to lớn của Trình Lục đặt lên vai cô, ngón cái vuốt ve sợi dây áo mỏng manh như thể chỉ cần một lực nhẹ là có thể làm nó đứt tung. Cảm giác gai người chạy dọc sống lưng Nhược Hi, một sự sợ hãi xen lẫn kích thích mà cô không dám thừa nhận.

Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên. Luật sư Lâm bước vào với một cặp tài liệu dày cộm. Sự xuất hiện của người thứ ba khiến không khí bớt ngột ngạt hơn một chút, nhưng sự căng thẳng giữa hai người vẫn như một sợi dây đàn căng hết mức.

Cả ba ngồi vào bàn thư phòng. Luật sư Lâm lúng túng đẩy gọng kính, giọng ông ta hơi run khi bắt đầu đọc những điều khoản quái gở.

"Trình lão gia để lại toàn bộ cổ phần và bất động sản cho Trình thiếu gia... Tuy nhiên," ông ta liếc nhìn Nhược Hi, người đang ngồi khép nép nhưng vẫn toát lên vẻ quyến rũ chết người. "Bà Nhược Hi sẽ nhận được số tiền mặt mười triệu đô la và căn biệt thự này, với một điều kiện duy nhất: Trong vòng sáu tháng kể từ ngày ông ấy mất, bà phải sống chung dưới một mái nhà với Trình Lục. Nếu một trong hai người dời đi hoặc vi phạm nghĩa vụ chung sống, toàn bộ tài sản sẽ được chuyển vào quỹ từ thiện."

Nhược Hi sững sờ. Cô nhìn sang Trình Lục và thấy anh ta chẳng hề ngạc nhiên. Ngược lại, khóe môi anh ta hơi nhếch lên, một nụ cười đầy tà ác. Cô chợt hiểu ra, người đàn ông này có lẽ đã biết trước điều này, hoặc chính anh ta đã tác động vào tâm trí của người cha già lú lẫn trước khi ông ta đổ bệnh.

"Sống chung?" Nhược Hi thốt lên, giọng run rẩy. "Điều này thật vô lý."

"Không vô lý chút nào," Trình Lục vươn tay lấy bản di chúc, ngón tay anh ta cố tình lướt qua mu bàn tay cô. "Cha tôi muốn tôi 'chăm sóc' dì thật tốt thay phần ông ấy. Sáu tháng... đó là một khoảng thời gian dài để chúng ta tìm hiểu nhau sâu hơn đấy, mẹ kế."

Luật sư Lâm vội vàng rời đi sau khi hoàn thành nhiệm vụ, để lại hai người trong căn phòng rộng lớn. Trình Lục đứng dậy, đi đến phía sau ghế của Nhược Hi, bất ngờ xoay ghế lại để cô đối mặt với mình. Anh chống hai tay xuống thành ghế, giam giữ cô trong khoảng không hẹp giữa lồng ngực mình.

"Dì nghĩ sao?" Anh ta thì thầm, ánh mắt rực cháy nhìn xuống khuôn ngực đang phập phồng theo từng nhịp thở của cô. "Mười triệu đô và sự tự do sau sáu tháng. Hoặc là bước ra khỏi đây với hai bàn tay trắng ngay đêm nay. Dì chọn đi, Nhược Hi."

Bàn tay anh ta không còn giữ ý tứ nữa, mà bắt đầu di chuyển dọc theo hông cô, hơi siết nhẹ. Nhược Hi thấy cổ họng mình khô khốc. Cô cần tiền để chữa bệnh cho mẹ, để thoát khỏi vũng bùn của gia đình mình. Nhưng cái giá phải trả... chính là việc trở thành món đồ chơi cho đứa con trai điên cuồng của chồng mình.

"Tôi... tôi sẽ ở lại," cô thì thầm, đôi mắt nhắm nghiền.

Trình Lục nở một nụ cười thỏa mãn. Anh ta cúi xuống, cánh môi mỏng chạm nhẹ vào cổ cô, gặm nhấm làn da nhạy cảm khiến cô bật thốt ra một tiếng rên nhẹ.

"Ngoan lắm. Vậy thì đêm nay, chúng ta bắt đầu thực hiện 'nghĩa vụ' của mình đi."