Đêm đầu tiên sau khi di chúc được công bố, căn biệt thự dường như rộng lớn và cô quạnh hơn gấp bội. Nhược Hi nằm trong căn phòng ngủ chính – nơi từng nồng nặc mùi thuốc tây và hơi thở già nua của Trình lão gia – nhưng giờ đây, mọi thứ đã được dọn sạch. Thay vào đó là một mùi hương mới, mạnh mẽ và xâm lấn, len lỏi qua khe cửa.
Cô không thể ngủ được. Chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu sâm banh dường như quá phong phanh trước cái lạnh của điều hòa. Khi Nhược Hi vừa định đứng dậy đi lấy một ly nước để trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn, cánh cửa phòng đột ngột đẩy mở mà không có một tiếng gõ.
Trình Lục bước vào. Anh ta vẫn mặc chiếc quần tây đen nhưng đã cởi bỏ hoàn toàn áo sơ mi, để lộ khuôn ngực vạm vỡ với những múi cơ săn chắc và những hình xăm ẩn hiện dưới ánh đèn ngủ lờ mờ. Ánh mắt anh ta không chút giấu giếm, quét qua cơ thể Nhược Hi như một thợ săn đang thưởng thức con mồi đã sập bẫy.
"Con làm gì ở đây? Đây là phòng của dì!" Nhược Hi vội vàng kéo tấm chăn che ngang ngực, giọng cô run lên.
Trình Lục không trả lời, anh ta chậm rãi bước tới, tay cầm một chai rượu mạnh đã vơi một nửa. Anh ngồi xuống ngay mép giường, sức nặng của người đàn ông khiến nệm lún xuống, kéo cơ thể Nhược Hi đổ về phía anh.
"Phòng của dì?" Trình Lục cười nhạt, hơi rượu nồng nàn phả vào không gian. "Trong ngôi nhà này, không có chỗ nào là không thuộc về tôi. Kể cả người đang nằm trên chiếc giường này."
"Trình Lục, con say rồi. Đừng để mọi chuyện đi quá xa..."
"Quá xa là thế nào?" Anh ta đột ngột vứt chai rượu xuống thảm, vươn tay chộp lấy cổ chân Nhược Hi rồi kéo mạnh một cái.
Nhược Hi hốt hoảng ngã nhào xuống nệm, tấm chăn tuột khỏi người cô. Dưới ánh đèn ngủ vàng vọt, làn da trắng sứ và những đường cong ẩn hiện sau lớp lụa mỏng manh của cô phô bày ra trước mắt anh. Trình Lục nhìn chằm chằm vào đôi gò bồng đảo đang phập phồng vì sợ hãi, ánh mắt anh tối sầm lại, rực cháy một ngọn lửa tà mị.
Anh ta dứt khoát bò lên giường, chống hai tay hai bên đầu cô, khóa chặt cô dưới thân hình cao lớn của mình. Nhược Hi cố gắng đẩy vai anh ra, nhưng đôi bàn tay nhỏ bé của cô hoàn toàn bất lực trước khối cơ bắp cứng như đá của người đàn ông trẻ tuổi.
"Dì biết không, Nhược Hi?" Trình Lục cúi thấp đầu, chóp mũi anh cọ sát vào mũi cô, giọng nói khàn đặc đầy sự khinh miệt lẫn thèm khát. "Mỗi lần thấy dì dịu dàng dìu ông già đó đi dạo trong vườn, tôi chỉ muốn xé nát bộ mặt thánh thiện đó của dì. Dì lấy ông ta vì tiền, vậy thì tôi cũng có thể cho dì tiền. Nhưng cái giá dì trả cho tôi, phải khác."
Bàn tay thô ráp của anh không chút nể nang trượt từ eo lên, luồn vào trong vạt áo ngủ của cô. Nhược Hi nín thở, một luồng điện tê dại chạy khắp sống lưng khi những ngón tay chai sần của anh chạm vào làn da nhạy cảm ở mạn sườn. Cô muốn hét lên, muốn chống trả, nhưng một phần sâu thẳm trong cơ thể cô lại phản ứng một cách phản bội trước sự mạnh mẽ và hormone nam tính tràn trề của anh.
"Dừng... dừng lại..." Tiếng van xin của cô nghe yếu ớt như một tiếng rên rỉ.
Trình Lục không dừng lại, trái lại, anh cúi xuống ngấu nghiến lấy bờ môi đỏ mọng đang run rẩy. Nụ hôn của anh không có chút dịu dàng, nó mang tính trừng phạt, chiếm hữu, và đầy sự phẫn nộ tích tụ bấy lâu. Anh cắn nhẹ vào môi dưới của cô, bắt cô phải mở miệng để lưỡi anh xâm nhập, càn quét và nếm trải vị ngọt thanh khiết của người phụ nữ mà anh đã thầm quan sát bấy lâu nay.
Bàn tay anh di chuyển lên phía trên, bóp mạnh lấy một bên ngực căng tròn của Nhược Hi qua lớp vải lụa, khiến cô bật ra một tiếng nấc nghẹn ngào. Sự va chạm giữa cơ thể trần trụi của anh và lớp áo lụa của cô tạo nên một sự ma sát đầy kích thích.
"Đêm nay mới chỉ là bắt đầu thôi, mẹ kế ạ." Trình Lục dứt khỏi môi cô, nhìn vào đôi mắt đẫm nước và gương mặt đỏ bừng vì thiếu oxy của Nhược Hi. "Tôi sẽ khiến dì quên mất cái tên của người chồng quá cố của mình."
Anh ta cúi xuống, bắt đầu hôn dọc theo cổ và xương quai xanh của cô, để lại những dấu vết đỏ thẫm như một sự đánh dấu quyền sở hữu. Nhược Hi nhắm nghiền mắt, bàn tay cô từ chỗ đẩy ra đã vô thức bấu chặt vào bắp tay rắn chắc của Trình Lục. Trong bóng tối của căn phòng ngủ từng thuộc về người chồng già, một cuộc giao hoan đầy tội lỗi bắt đầu nhen nhóm, thiêu rụi mọi quy tắc và đạo đức.