MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Tội LỗiChương 4

Đêm Xuân Tội Lỗi

Chương 4

825 từ · ~5 phút đọc

Không gian trong căn phòng ngủ rộng lớn dường như đặc quánh lại bởi hơi thở dồn dập và sự ma sát của da thịt. Nhược Hi thấy mình như một chiếc lá nhỏ giữa cơn bão, hoàn toàn bị nhấn chìm bởi sức mạnh và sự cuồng nhiệt của Trình Lục. Anh ta không cho cô bất kỳ cơ hội nào để suy nghĩ hay trốn tránh.

Trình Lục dùng một tay nắm chặt hai cổ tay cô đẩy ngược lên đỉnh đầu, trong khi tay kia thô bạo xé toang vạt áo ngủ bằng lụa mỏng manh. Tiếng vải rách vang lên khô khốc trong đêm tối, phơi bày trọn vẹn sự run rẩy và vẻ đẹp thanh khiết của Nhược Hi dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Cặp tuyết lê trắng ngần, căng tròn phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp, đỉnh hồng hoa vì lạnh và vì kích thích mà dựng đứng lên, đầy khiêu khích.

"Nhìn dì đi, Nhược Hi," Trình Lục thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng. "Cơ thể dì đang run lên vì tôi, không phải vì sợ hãi đâu, đúng không?"

Anh không đợi cô trả lời mà cúi xuống, ngậm lấy một bên đỉnh hồng của cô, mút mát và day nghiến mạnh mẽ. Nhược Hi cong người lên, một cảm giác tê dại truyền thẳng từ ngực xuống vùng bụng dưới, khiến cô không tự chủ được mà bật ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Sự đối lập giữa khuôn mặt thanh tú, thánh thiện của cô và những âm thanh đầy nhục dục này càng khiến dòng máu trong người Trình Lục sôi sục hơn bao giờ hết.

Bàn tay tự do của anh trượt dần xuống dưới, thâm nhập vào giữa hai chân cô. Nhược Hi giật mình, theo bản năng định khép chân lại nhưng Trình Lục đã nhanh hơn. Anh dùng đầu gối chen vào giữa, ép cô phải mở rộng hoàn toàn để anh mặc sức khám phá. Khi ngón tay anh chạm vào nơi tư mật nhất đã sớm trở nên ẩm ướt, Nhược Hi hổn hển gọi tên anh trong vô vọng:

"Trình... Trình Lục... Đừng mà... Làm ơn..."

"Gọi tôi là gì? Gọi lại lần nữa!" Anh ta gia tăng tốc độ của những ngón tay, xoay vần và trêu chọc đóa hoa đang chớm nở, khiến Nhược Hi như rơi vào một mê hồn trận của khoái lạc.

"Lục... Lục... a..."

Sự kháng cự yếu ớt của cô hoàn toàn tan biến khi Trình Lục dứt khoát tháo bỏ lớp rào cản cuối cùng trên người mình. Sự nam tính khổng lồ và nóng hổi của anh áp sát vào đùi cô, minh chứng cho sự khao khát đã bị kìm nén đến mức điên dại. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt chứa đựng cả sự căm ghét lẫn một tình yêu cực đoan, rồi bất ngờ tiến vào trong một cú hích đầy uy lực.

Nhược Hi trừng lớn mắt, cổ họng phát ra một tiếng kêu đau đớn xen lẫn thỏa mãn tột cùng. Sự lấp đầy đột ngột khiến cô cảm thấy như mình bị xé toạc, nhưng ngay sau đó là cảm giác trọn vẹn đến run người. Trình Lục không dừng lại cho cô thích nghi, anh bắt đầu những cú đâm lút cán, mạnh bạo và dồn dập như muốn khảm sâu hình ảnh và cảm giác của mình vào tận xương tủy của người đàn bà này.

Tiếng va chạm giữa hai cơ thể vang lên trầm đục trong căn phòng tĩnh mịch. Nhược Hi hoàn toàn buông bỏ, đôi tay cô buông lỏng khỏi đỉnh đầu, chuyển sang ôm chặt lấy bờ vai rộng lớn của Trình Lục, móng tay cào nhẹ lên những thớ cơ săn chắc của anh. Cô thấy mình như đang bay lơ lửng, rồi lại bị kéo tuột xuống vực thẳm của dục vọng tội lỗi.

Đến giây phút cuối cùng, khi khoái cảm bùng nổ như pháo hoa trong đại não, Trình Lục gầm nhẹ một tiếng, ôm chặt lấy cô và trút hết tất cả sự nóng hổi vào sâu bên trong. Nhược Hi run rẩy, cả người co rút lại, ôm lấy anh trong cơn dư chấn kéo dài.

Trình Lục không rời đi ngay. Anh gục đầu bên hõm cổ cô, hơi thở vẫn còn hỗn loạn. Trong bóng tối, anh khẽ thì thầm bên tai cô, một lời tuyên bố đầy cay nghiệt nhưng cũng đầy định mệnh:

"Từ giờ trở đi, mỗi inch trên cơ thể dì... đều thuộc về tôi. Đừng bao giờ nghĩ đến người đàn ông nào khác, kể cả cha tôi."

Nhược Hi nằm đó, đôi mắt đẫm lệ nhìn trân trân lên trần nhà. Cô biết, cuộc đời mình đã chính thức bước vào một hành trình không có lối thoát, nơi mà dục vọng và thù hận đan xen, thiêu cháy mọi tàn dư của đạo đức cũ.