MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Tội LỗiChương 5

Đêm Xuân Tội Lỗi

Chương 5

891 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng ban mai nhạt nhòa lách qua khe rèm cửa, soi rọi lên đống đổ nát của đêm qua: những mảnh lụa rách nát vương vãi trên thảm và mùi rượu mạnh vẫn còn phảng phất. Nhược Hi tỉnh dậy với cảm giác đau nhức rã rời khắp cơ thể, đặc biệt là nơi tư mật vẫn còn lưu lại cảm giác bỏng rát và sự lấp đầy của Trình Lục.

Cô quay sang bên cạnh, chỗ nằm đã trống lạnh từ lâu. Trình Lục không phải là loại đàn ông sẽ nán lại để trao cho cô một nụ hôn chào buổi sáng dịu dàng. Đối với anh, đêm qua là một cuộc chiếm đoạt, một lời khẳng định quyền sở hữu không hơn không kém.

Nhược Hi cố gắng ngồi dậy, quấn lấy chiếc áo choàng tắm bằng lụa rồi bước vào phòng vệ sinh. Khi nhìn mình trong gương, cô không khỏi bàng hoàng. Khắp cổ, xương quai xanh và cả vùng ngực trắng ngần đều chi chít những dấu hôn đỏ thẫm, thậm chí có cả vết răng – minh chứng cho sự thô bạo và điên cuồng của người đàn ông đó. Cô vốc nước lạnh lên mặt, cố xua đi cảm giác tội lỗi đang bóp nghẹt trái tim mình.

Khi Nhược Hi bước xuống lầu, cô thấy Trình Lục đã ngồi sẵn ở bàn ăn. Anh ta mặc bộ đồ thể thao gọn gàng, đang thản nhiên đọc báo và nhấp cà phê như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Dì ngủ ngon chứ, mẹ kế?" Trình Lục ngẩng đầu, ánh mắt anh quét qua vệt đỏ mờ trên cổ áo choàng của cô, môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng.

Nhược Hi siết chặt tay, cố giữ giọng bình thản: "Chúng ta cần nói chuyện về những giới hạn."

"Giới hạn?" Trình Lục đặt ly cà phê xuống, âm thanh va chạm với đĩa sứ vang lên sắc lẹm. "Giới hạn duy nhất trong ngôi nhà này là sự phục tùng của dì. Đừng quên di chúc, và cũng đừng quên cảm giác của dì đêm qua. Cơ thể dì thành thật hơn cái miệng của dì đấy."

Cuộc đối thoại bị cắt ngang bởi tiếng chuông cửa dồn dập. Quản gia bước vào, gương mặt lộ vẻ bối rối: "Thưa thiếu gia, có ông Trình Quốc – em trai của lão gia đến thăm."

Trình Quốc là một kẻ cờ bạc khét tiếng và luôn dòm ngó gia sản của anh trai mình. Ông ta bước vào nhà với dáng vẻ nghênh ngang, đôi mắt ti hí không ngừng liếc dọc liếc ngang căn biệt thự sang trọng. Khi nhìn thấy Nhược Hi, ánh mắt lão ta lộ rõ vẻ thèm khát thô thiển.

"Chà, cháu dâu... à không, chị dâu trẻ vẫn đẹp rạng ngời thế này dù vừa trải qua tang chế sao?" Trình Quốc cười hô hố, tiến lại gần định nắm lấy tay Nhược Hi. "Lão già đó chết đi chắc để lại cho cô không ít sầu muộn nhỉ? Nếu cô đơn quá thì cứ bảo chú em đây một tiếng."

Nhược Hi ghê tởm lùi lại một bước, nhưng chưa kịp phản ứng thì một bàn tay rắn chắc đã nắm lấy cổ áo Trình Quốc, đẩy mạnh lão ta ra xa. Trình Lục đứng chắn trước mặt Nhược Hi, bóng lưng cao lớn của anh phủ kín lấy cô như một bức tường vững chãi.

"Chú ba, giữ cái tay cho cẩn thận." Giọng Trình Lục lạnh lùng như băng mỏng. "Ở đây không có chỗ cho những kẻ rác rưởi đến dòm ngó."

"Mày... mày dám láo với chú mày à? Tao đến đây để bàn chuyện chia lại tài sản. Anh tao chắc chắn bị con đàn bà này bỏ bùa nên mới viết cái di chúc vô lý đó!" Trình Quốc gào lên, mặt đỏ tía tai.

Trình Lục không nói nhiều, anh ra hiệu cho hai vệ sĩ to lớn từ phía sau tiến tới. "Tống khứ ông ta ra ngoài. Và nhớ kỹ, từ nay về sau, nếu không có lệnh của tôi, bất cứ ai bước chân vào đây mà không xin phép, cứ bẻ gãy chân rồi ném ra đường."

Khi Trình Quốc bị lôi đi trong tiếng chửi bới, không gian trở lại sự yên tĩnh cực đoan. Nhược Hi vẫn còn hơi run vì sự xuất hiện của lão già biến thái kia. Cô không ngờ Trình Lục lại ra mặt bảo vệ mình mạnh mẽ đến vậy.

Trình Lục quay lại, thấy vẻ mặt thất thần của cô, anh tiến sát lại, bóp chặt lấy cằm cô buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Đừng hiểu lầm. Tôi bảo vệ dì không phải vì tôi tử tế," Anh ta nói, giọng thì thầm nhưng đầy uy lực. "Mà vì dì là đồ của tôi. Bất cứ ai chạm vào đồ của Trình Lục này, đều phải trả giá bằng mạng sống. Hiểu chưa?"

Nói đoạn, anh ta cúi xuống hôn mạnh vào vết bầm trên cổ cô như một sự khẳng định lại chủ quyền trước khi bỏ đi, để lại Nhược Hi đứng đó với trái tim đập loạn nhịp. Cô nhận ra, sự bảo hộ của Trình Lục còn đáng sợ và nghẹt thở hơn cả sự tấn công của những kẻ ngoài kia.