MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Tội LỗiChương 6

Đêm Xuân Tội Lỗi

Chương 6

1,221 từ · ~7 phút đọc

Kể từ sau chuyến viếng thăm không mời mà tới của Trình Quốc, bầu không khí trong biệt thự họ Trình không còn là sự im lặng chết chóc nữa, mà thay vào đó là một sự căng thẳng tột độ, tựa như mặt hồ phẳng lặng trước cơn bão lớn. Trình Lục không còn che giấu sự chiếm hữu của mình. Anh ta bắt đầu thiết lập một trật tự mới, nơi mà Nhược Hi chỉ là một vệ tinh nhỏ bé xoay quanh quỹ đạo quyền lực của anh.

Sáng hôm đó, Nhược Hi định ra ngoài để đến bệnh viện thăm mẹ. Cô đã trang điểm nhẹ nhàng để che đi vẻ mệt mỏi, diện một bộ váy liền thân kín đáo màu xanh than. Thế nhưng, khi cô vừa chạm tay vào tay nắm cửa chính, hai người vệ sĩ cao lớn đã đồng loạt bước ra chặn đường, cánh tay họ như những thanh sắt nguội lạnh.

"Bà chủ, thiếu gia dặn bà không được ra ngoài khi chưa có sự đồng ý của cậu ấy."

Nhược Hi sững sờ, cơn giận dữ bốc lên từ lồng ngực. "Tôi đi thăm mẹ tôi, không phải đi chơi. Tránh ra!"

"Để dì ấy đi." Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía cầu thang. Trình Lục thong thả bước xuống, trên tay là một chiếc máy tính bảng. Anh ta tiến lại gần, ra hiệu cho vệ sĩ lui ra, nhưng ánh mắt lại không hề có chút ý định để cô đi một cách dễ dàng. "Nhưng tôi sẽ đi cùng dì."

"Cậu bận rộn với công ty, không cần phải phí thời gian như vậy." Nhược Hi cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

Trình Lục không nói không rằng, anh ta nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô về phía chiếc xe Rolls-Royce đã nổ máy sẵn ở sân. Lực tay của anh mạnh đến mức khiến Nhược Hi lảo đảo. Khi cả hai đã yên vị ở băng ghế sau rộng rãi nhưng ngột ngạt, Trình Lục bất ngờ đẩy cô vào góc ghế, vươn tay chốt khóa cửa xe.

"Dì nên học cách làm quen với việc có tôi ở bên cạnh 24/7." Anh ta nói, tay bắt đầu mở chiếc hộp nhung trên tay ra. Bên trong là một chiếc vòng tay bằng vàng trắng tinh xảo, đính viên kim cương xanh lấp lánh ở giữa. "Đưa tay đây."

"Tôi không cần trang sức."

"Đây không phải là quà, đây là định vị." Trình Lục lạnh lùng chộp lấy tay cô, đeo chiếc vòng vào rồi khóa lại bằng một chiếc chìa khóa nhỏ mà anh ta bỏ ngay vào túi áo. "Nếu dì tháo nó ra hoặc đi quá phạm vi tôi cho phép, bác sĩ điều trị cho mẹ dì sẽ nhận được thông báo ngừng thanh toán viện phí ngay lập tức."

Nhược Hi run rẩy, đôi mắt ngấn lệ nhìn người đàn ông trẻ tuổi trước mặt. Anh ta không còn là đứa trẻ lầm lì năm nào, mà đã thực sự trở thành một con quỷ tàn nhẫn. "Cậu... cậu ác độc hơn cả cha mình."

Trình Lục cười khẩy, bàn tay anh ta luồn vào sau gáy cô, kéo khuôn mặt cô sát lại gần mình. "Ác độc? Cha tôi chỉ giam cầm dì trong tiền bạc, còn tôi, tôi muốn giam cầm dì trong cả thể xác lẫn linh hồn. Dì nên cảm thấy vinh dự vì điều đó."

Suốt quãng đường đến bệnh viện, Trình Lục không rời mắt khỏi Nhược Hi. Thậm chí khi vào phòng bệnh, anh ta vẫn đứng sừng sững bên cạnh, nhìn Nhược Hi dịu dàng chăm sóc mẹ mình. Sự hiện diện của anh như một bóng ma đè nặng lên không gian. Mẹ Nhược Hi vốn đang yếu ớt, bà nhìn thấy Trình Lục thì hơi hoảng sợ, nhưng Nhược Hi chỉ biết nắm tay bà thật chặt, nén nước mắt vào trong.

Khi trở về nhà vào buổi chiều tối, Nhược Hi cảm thấy kiệt sức. Cô định lên phòng nghỉ ngơi thì Trình Lục lại lên tiếng: "Tối nay có một bữa tiệc kín của các cổ đông. Dì sẽ đi cùng tôi với tư cách là 'mẹ kế' hiếu nghĩa."

"Tôi mệt lắm, Trình Lục. Làm ơn..."

"Đó không phải là lời mời, đó là mệnh lệnh." Anh ta tiến lại gần, ngón tay lướt nhẹ trên gò má cô, rồi dừng lại ở bờ môi run rẩy. "Nếu dì thể hiện tốt, tôi sẽ cân nhắc việc để dì ở lại bệnh viện lâu hơn vào lần sau."

Nhược Hi buộc phải trang điểm, mặc chiếc váy dạ hội hở lưng màu đỏ thẫm do anh ta chọn. Tại bữa tiệc, Trình Lục luôn đặt tay lên eo cô, kéo cô sát vào người mình như muốn thông báo cho toàn thế giới biết đây là vật sở hữu của anh. Những ánh mắt dòm ngó, những lời xì xào bàn tán về "mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu" hay "mẹ kế con chồng" ném về phía họ, nhưng Trình Lục hoàn toàn phớt lờ. Anh ta thậm chí còn cố tình cúi xuống hôn lên vai cô trước mặt những lão già cổ đông hám lợi, khiến Nhược Hi xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái hố để chui xuống.

Đêm đó, khi trở về biệt thự, Trình Lục không để cô kịp thay đồ. Ngay tại sảnh chính, dưới ánh đèn chùm rực rỡ, anh ta đẩy cô vào bức tường lạnh lẽo, thô bạo vén tà váy dạ hội lên cao.

"Hôm nay dì đẹp lắm, Nhược Hi. Đặc biệt là lúc dì cố tỏ ra thanh cao trước mặt đám người đó." Giọng anh ta khàn đục, mang theo hơi thở của rượu mạnh.

"Dừng lại... ở đây không được... người làm sẽ thấy..." Nhược Hi hổn hển, cố gắng đẩy anh ra khi cảm nhận được bàn tay nóng hổi của anh đang thâm nhập vào bên trong đùi mình.

"Thấy thì sao? Họ là người của tôi." Trình Lục không chút kiêng dè, anh ta nhấc bổng một chân cô lên, áp sát cơ thể rắn chắc của mình vào. "Tôi muốn dì biết rằng, dù dì đứng ở đâu, dù dì mặc bộ đồ nào, dì cũng chỉ có thể là của mình tôi."

Anh ta bắt đầu những nụ hôn ngấu nghiến lên cổ, lên ngực cô, để lại những vết hằn đỏ chói trên nền váy đỏ. Sự kịch liệt và khao khát chiếm hữu của Trình Lục khiến Nhược Hi choáng váng. Trong căn biệt thự xa hoa nhưng ngột ngạt này, cô nhận ra mình không còn đường lui. Mỗi lần anh ta chạm vào, mỗi lần anh ta thâm nhập, cô vừa cảm thấy nhục nhã, lại vừa cảm thấy một sự rung động đáng sợ từ sâu trong cơ thể mình – một sự lệ thuộc vào chính kẻ đang hành hạ cô.

Cuộc giao hoan tại sảnh chính kéo dài trong sự im lặng của những người hầu đã bị đuổi đi từ trước. Nhược Hi bám chặt vào vai Trình Lục, tiếng rên rỉ vang vọng trong không gian rộng lớn, hòa cùng tiếng nhịp tim đập loạn xạ của hai con người đang bị cuốn vào vòng xoáy của dục vọng và tội lỗi.