MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Tội LỗiChương 7

Đêm Xuân Tội Lỗi

Chương 7

945 từ · ~5 phút đọc

Bầu trời ngoại ô về đêm chuyển mình dữ dội, những tia chớp xé toạc màn mây đen kịt, kéo theo tiếng sấm rền vang rung chuyển cả những khung cửa kính của biệt thự họ Trình. Cơn mưa hạ tầm tã quất vào vách đá, khiến không gian vốn đã ngột ngạt nay càng thêm cô lập và u ám.

Nhược Hi nằm trong căn phòng tối, hơi lạnh từ máy điều hòa quyện với cái lạnh của cơn bão ngoài kia khiến cô rùng mình. Cô vốn dĩ rất sợ sấm sét – nỗi sợ bắt nguồn từ những năm tháng tuổi thơ nghèo khó trong căn nhà dột nát mỗi khi bão về. Theo bản năng, cô cuộn tròn người dưới lớp chăn mỏng, hai tay bịt chặt tai mỗi khi một tia chớp sáng lòa rạch ngang cửa sổ.

Cạch.

Tiếng cửa mở nhẹ nhàng nhưng đủ để Nhược Hi giật mình. Trong bóng tối, bóng dáng cao lớn của Trình Lục hiện ra. Anh không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ hành lang hắt vào, kéo dài bóng anh trên sàn nhà. Trình Lục chỉ mặc một chiếc quần ngủ lỏng lẻo, lồng ngực trần vững chãi còn vương lại vài giọt nước như thể vừa mới tắm xong.

"Sợ sao?" Giọng anh trầm thấp, không còn vẻ mỉa mai thường ngày mà có chút gì đó nặng nề.

Nhược Hi không trả lời, cô chỉ vùi mặt sâu hơn vào gối. Một tiếng sấm nổ vang dội ngay đỉnh đầu khiến cô giật nảy mình, vô thức phát ra một tiếng kêu khe khẽ. Ngay giây sau đó, cô cảm thấy hơi ấm quen thuộc bao vây lấy mình. Trình Lục đã leo lên giường, anh thản nhiên kéo cô vào lòng, vòng tay rắn chắc siết chặt lấy vòng eo mảnh mai của cô qua lớp áo ngủ.

"Buông ra... con làm gì vậy?" Nhược Hi thều thào, dù miệng nói từ chối nhưng cơ thể cô lại tham lam dính sát vào nguồn nhiệt từ anh.

"Im lặng và ngủ đi. Trừ khi dì muốn tôi làm chuyện khác để dì quên đi tiếng sấm." Trình Lục thì thầm, cằm anh tì nhẹ lên đỉnh đầu cô.

Sự im lặng bao trùm giữa hai người, chỉ còn tiếng mưa gầm thét ngoài kia. Trong khoảnh khắc này, sự căm ghét và thù hận dường như tạm thời lắng xuống, nhường chỗ cho một loại cảm xúc mơ hồ và yếu lòng. Nhược Hi cảm nhận được nhịp tim đập đều đặn, mạnh mẽ của Trình Lục sau lưng mình. Đây là người đàn ông đã sỉ nhục cô, chiếm đoạt cô, nhưng cũng là người duy nhất ở bên cạnh cô trong đêm bão bùng này.

Bàn tay Trình Lục không dừng lại ở việc ôm ấp. Anh bắt đầu vuốt ve dọc theo cánh tay cô, rồi chậm rãi luồn vào trong vạt áo, chạm vào làn da mềm mại như lụa ở vùng bụng. Sự đụng chạm này không thô bạo như mọi khi mà mang theo một sự mơn trớn đầy tính cám dỗ.

"Nhược Hi..." Anh gọi tên cô bằng chất giọng khàn đặc. "Dì có biết tại sao tôi lại ghét dì không?"

Nhược Hi nín thở, lắng nghe.

"Vì dì nhìn ông già đó bằng ánh mắt cam chịu, nhưng lại nhìn tôi bằng ánh mắt sợ hãi xen lẫn bài xích. Tôi muốn dì phải nhìn tôi bằng sự khao khát... giống như cách tôi đang khao khát dì lúc này."

Anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với mình trong bóng tối. Ánh chớp ngoài kia lóe lên, soi rõ gương mặt góc cạnh và đôi mắt đang rực cháy ngọn lửa tình dục của Trình Lục. Anh cúi xuống, nụ hôn lần này không còn là sự trừng phạt, mà là một sự nếm trải chậm rãi, dịu dàng đến đáng sợ. Lưỡi anh quấn quýt lấy lưỡi cô, hút hết mật ngọt trong khoang miệng, khiến Nhược Hi cảm thấy đầu óc mình trống rỗng.

Dục vọng như một loại virus phát tán nhanh chóng trong không gian ẩm ướt của cơn mưa. Nhược Hi thấy mình bắt đầu phản ứng lại, đôi tay cô run rẩy đưa lên, vô thức bám lấy bờ vai rộng của anh. Sự yếu lòng trước cơn bão đã khiến hàng phòng ngự cuối cùng của cô sụp đổ.

Trình Lục dứt khỏi nụ hôn, anh nhìn cô thở dốc dưới thân mình, đôi mắt đẫm nước và làn môi sưng đỏ. Không một lời báo trước, anh cởi bỏ lớp áo ngủ của cô, để mặc cơ thể tuyệt mỹ của người phụ nữ phơi bày trước mắt. Anh cúi xuống, bắt đầu liếm giọt mồ hôi đang lăn dài giữa khe ngực cô, đôi tay to lớn không ngừng nhào nặn hai gò bồng đảo mềm mại.

Đêm đó, giữa tiếng sấm chớp liên hồi, một cuộc giao hoan mãnh liệt và đầy xúc cảm diễn ra. Không có sự sỉ nhục, không có những lời cay độc, chỉ có tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm và tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn của Nhược Hi hòa cùng tiếng mưa. Trình Lục chiếm lấy cô một cách triệt để, như muốn khắc sâu sự tồn tại của mình vào linh hồn cô.

Khi cơn bão ngoài kia dần ngớt, Nhược Hi kiệt sức lịm đi trong vòng tay anh. Cô không biết rằng, đêm mưa này đã chính thức thay đổi bản chất mối quan hệ của họ: từ một cuộc giao dịch thể xác đơn thuần trở thành một sự gắn kết tâm hồn đầy tội lỗi và khó gỡ.