MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Tội LỗiChương 8

Đêm Xuân Tội Lỗi

Chương 8

887 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, khi những tia nắng hiền hòa sau cơn bão chiếu xuyên qua rèm cửa, Nhược Hi thức dậy với một cảm giác trống trải lạ thường. Trình Lục đã rời đi từ lúc nào, nhưng hơi ấm và mùi hương tuyết tùng của anh vẫn còn vương vấn trên gối. Cô ngồi dậy, chiếc drap giường xộc xệch và những dấu vết hoan lạc trên cơ thể nhắc nhở cô về sự yếu lòng đêm qua.

Trong khi tìm kiếm chiếc áo choàng tắm, Nhược Hi vô tình nhìn thấy một chiếc chìa khóa nhỏ nằm lăn lóc dưới gầm giường — có lẽ nó rơi ra từ túi quần của Trình Lục trong lúc anh cuồng nhiệt đêm qua. Cô nhận ra đó là chìa khóa của căn phòng làm việc cũ của Trình lão gia, nơi mà Trình Lục đã chiếm đóng và luôn khóa kín kể từ khi anh trở về.

Một sự tò mò thôi thúc cùng cảm giác muốn tìm hiểu về người đàn ông vừa chiếm giữ cơ thể mình đã khiến Nhược Hi bước về phía căn phòng đó. Cô tra chìa khóa, tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Cánh cửa mở ra, để lộ một không gian ngập tràn mùi giấy cũ và mùi thuốc lá.

Nhưng thứ đập vào mắt Nhược Hi không phải là tài liệu kinh doanh, mà là một bức tường phía sau bàn làm việc. Cô đứng chết lặng, hơi thở dường như đình trệ.

Trên bức tường đó, hàng chục, hàng trăm tấm ảnh của cô được ghim một cách tỉ mỉ. Có những tấm ảnh cô mặc váy trắng đi dạo trong vườn, có những tấm cô đang ngồi đọc sách bên cửa sổ, và thậm chí có cả những tấm ảnh chụp trộm cô qua kẽ lá khi cô đang tưới hoa. Tất cả đều được chụp từ những góc độ rất xa, mờ ảo nhưng đầy sự quan sát. Điều đáng sợ hơn cả là ngày tháng phía sau những tấm ảnh: chúng bắt đầu từ ba năm trước, ngay từ cái ngày cô vừa bước chân vào nhà họ Trình làm vợ cha anh.

"Dì thích những gì mình đang thấy chứ?"

Giọng nói lạnh lẽo như băng từ phía cửa khiến Nhược Hi giật bắn mình. Trình Lục đứng đó, tựa lưng vào khung cửa, đôi mắt anh híp lại đầy nguy hiểm. Anh không hề tỏ ra bối rối khi bị phát hiện bí mật đen tối này.

"Con... con theo dõi dì từ bấy lâu nay sao?" Nhược Hi run rẩy hỏi, tay cô chỉ vào bức tường. "Tại sao?"

Trình Lục chậm rãi bước tới, ép cô lùi dần cho đến khi lưng cô chạm vào đống ảnh đó. Anh chống tay lên tường, giam cầm cô trong khoảng cách hẹp.

"Vì dì là người phụ nữ duy nhất dám bước vào ngôi nhà này mà không nhìn tôi bằng ánh mắt ham muốn hay sợ hãi. Dì nhìn cha tôi bằng sự thương hại, còn dì nhìn tôi như thể tôi không tồn tại." Anh ta cười, một nụ cười vặn vẹo. "Tôi đã đứng ở ban công kia, nhìn dì mỗi ngày, tưởng tượng xem làn da này sẽ mềm mại thế nào khi chạm vào, tưởng tượng tiếng rên của dì sẽ ngọt ngào ra sao dưới thân tôi."

Anh ta đưa tay vuốt ve một tấm ảnh chụp cô đang mỉm cười, rồi đột ngột xé toạc nó ra.

"Cha tôi tưởng ông ấy thắng tôi khi cưới được dì. Nhưng ông ấy không biết rằng, chính ông ấy đã mang dì về tận tay cho tôi. Tôi đã chờ đợi, Nhược Hi. Chờ đợi ông già đó chết đi để có thể đường đường chính chính giam cầm dì như thế này."

Sự thật chấn động này khiến Nhược Hi bàng hoàng. Hóa ra mối quan hệ này không phải là sự bột phát sau tang lễ, mà là một kế hoạch săn đuổi đầy kiên nhẫn và bệnh hoạn của Trình Lục.

"Con điên rồi..." Nhược Hi thều thào.

"Phải, tôi điên vì dì từ lâu rồi." Trình Lục bất ngờ tóm lấy eo cô, nhấc bổng cô đặt lên bàn làm việc, hất văng mọi giấy tờ xuống sàn.

Anh ta chen vào giữa hai chân cô, ánh mắt nhìn cô đầy chiếm hữu điên cuồng. "Bây giờ dì đã biết bí mật của tôi, dì nghĩ tôi sẽ để dì yên sao? Đêm qua chỉ là khởi đầu thôi. Tôi muốn dì phải nhìn vào những tấm ảnh này, để biết rằng từng hơi thở của dì đều thuộc về sự kiểm soát của tôi."

Không đợi cô phản ứng, Trình Lục thô bạo kéo vạt áo choàng của cô ra, vùi đầu vào hõm cổ cô mà cắn xé. Nhược Hi nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài. Cô nhận ra mình không chỉ bị kẹt trong một bản di chúc, mà còn bị mắc kẹt trong một lưới tình ám ảnh đã được giăng sẵn từ ba năm trước bởi chính người con trai của chồng mình.

Giữa căn phòng đầy ắp hình bóng của chính mình, Nhược Hi lại một lần nữa bị nhấn chìm trong cơn sóng dục vọng của Trình Lục, nhưng lần này, nó mang theo hương vị của sự chiếm hữu đến cực đoan.