Những ngày sau đó, Nhược Hi sống trong một trạng thái mơ hồ, giữa sự sợ hãi tột độ trước sự ám ảnh của Trình Lục và một loại cảm xúc không tên đang dần nhen nhóm. Sự thật về bức tường ảnh khiến cô nhận ra mình chưa bao giờ là một "người mẹ kế" trong mắt anh, mà là một con mồi đã bị đưa vào tầm ngắm từ hơi thở đầu tiên.
Buổi chiều hôm đó, khi Trình Lục đang ở công ty xử lý các rắc rối với đám cổ đông, Nhược Hi nhận được một cuộc gọi lạ. Đầu dây bên kia là một giọng nói quen thuộc đã lâu không nghe thấy: Minh Triết.
Minh Triết là người yêu cũ của cô thời đại học, người mà cô đã phải tàn nhẫn chia tay để bán mình vào nhà họ Trình. Anh ta đã từ nước ngoài trở về và tha thiết muốn gặp cô một lần cuối để làm rõ mọi chuyện. Trong một phút yếu lòng và khao khát hơi thở của sự bình thường, Nhược Hi đã lén lút đồng ý gặp anh tại một quán cà phê vắng vẻ.
Cô không biết rằng, chiếc vòng tay trên cổ tay mình đang âm thầm gửi tín hiệu định vị đến điện thoại của Trình Lục.
Tại quán cà phê, Minh Triết nắm lấy tay cô, đôi mắt đầy xót xa: "Hi, anh đã biết chuyện của lão già đó. Em không cần phải chịu đựng nữa. Hãy đi cùng anh, anh sẽ bảo vệ em khỏi gia đình điên rồ này."
"Anh không hiểu đâu, Triết... Mọi chuyện không đơn giản như vậy," Nhược Hi run rẩy rút tay lại. "Em bị kẹt rồi."
"Kẹt cái gì? Anh ta là con trai của chồng em, anh ta không có quyền gì với em cả!" Minh Triết lớn tiếng.
Đúng lúc đó, cánh cửa quán cà phê bị đẩy ra mạnh bạo. Một luồng sát khí ập tới khiến không gian xung quanh dường như đông cứng. Trình Lục bước vào, gương mặt anh lạnh lùng như một pho tượng đá, nhưng đôi mắt thì rực cháy ngọn lửa của sự hủy diệt.
Anh ta không nói một lời, tiến thẳng tới bàn, một tay túm lấy cổ áo Minh Triết và ném anh ta ra khỏi ghế như một món đồ chơi. Nhược Hi thét lên, định can ngăn nhưng bị Trình Lục tóm chặt lấy eo, kéo mạnh vào lồng ngực mình.
"Dì dám dùng chiếc vòng tôi tặng để đi hẹn hò với thằng đàn ông này sao?" Giọng Trình Lục thấp đến mức đáng sợ.
"Lục, không phải như vậy! Anh ấy chỉ là bạn..."
Trình Lục không thèm nghe. Anh nhìn Minh Triết đang lồm cồm bò dậy, rồi cúi xuống nói vào tai Nhược Hi nhưng đủ để đối phương nghe thấy: "Bạn? Để xem người bạn này có chịu nổi cảnh dì bị tôi chơi đùa ngay trước mặt không nhé."
Nói đoạn, Trình Lục ra hiệu cho đám vệ sĩ bên ngoài vào giữ chặt Minh Triết. Trước sự bàng hoàng của Nhược Hi, anh thô bạo ép cô ngồi lên bàn cà phê, xé rách lớp tất chân mỏng manh của cô ngay trước mắt người tình cũ.
"Dừng lại! Trình Lục, con điên rồi! Anh ấy không có lỗi!" Nhược Hi vừa khóc vừa đánh vào vai anh.
Sự phản kháng của cô càng làm cơn ghen trong anh bùng nổ. Trình Lục tháo thắt lưng, giữ chặt hai tay cô ra sau lưng bằng một tay, tay kia thô bạo xâm nhập vào bên dưới váy cô. Anh muốn nhục mạ cô, muốn khẳng định cho kẻ kia biết rằng Nhược Hi là của ai.
Trước ánh mắt đau đớn và phẫn nộ của Minh Triết, Trình Lục không ngần ngại thực hiện những hành vi thân mật quá mức ngay tại đó. Anh cúi xuống cắn mạnh vào vành tai Nhược Hi, gầm nhẹ: "Nói cho hắn biết, tối qua dì đã rên rỉ dưới thân ai? Nói!"
Nhược Hi nhắm nghiền mắt, nhục nhã đến mức muốn chết đi. Cơn ghen của Trình Lục là một thứ thuốc độc, nó đốt cháy mọi lý trí. Anh không chỉ muốn chiếm hữu thể xác cô, mà còn muốn hủy hoại mọi sợi dây liên kết của cô với thế giới bên ngoài.
Sau khi đuổi Minh Triết đi với lời đe dọa sẽ hủy diệt sự nghiệp của anh ta nếu còn bén mảng tới gần cô, Trình Lục lôi Nhược Hi ra xe. Cả quãng đường về, anh không nói một lời, nhưng bàn tay bóp chặt lấy đùi cô như muốn nghiền nát xương.
Vừa bước vào biệt thự, anh ném cô xuống sàn phòng khách, ánh mắt đầy sự chiếm hữu cuồng loạn: "Dì muốn chạy trốn? Được, tối nay tôi sẽ cho dì biết cái giá của việc phản bội là như thế nào."
Đêm đó là một đêm trừng phạt kinh hoàng nhất mà Nhược Hi từng trải qua. Trình Lục không còn chút dịu dàng nào của đêm mưa trước đó, anh biến thành một con thú hoang bị tổn thương, điên cuồng trút giận lên cơ thể cô cho đến khi cô lịm đi trong tiếng khóc nức nở.