Ánh nắng của ngày mới không mang lại sự ấm áp mà chỉ làm lộ rõ sự hoang tàn trong căn phòng khách sang trọng. Nhược Hi tỉnh dậy trên sàn nhà lạnh lẽo, tấm thảm đắt tiền đầy vết nhăn nhúm và những mảnh vụn của sự tự trọng vỡ tan. Trình Lục đã bỏ đi từ lúc nào, để lại cô với cơ thể rã rời, những vết bầm tím trên cổ chân và cổ tay như những xiềng xích vô hình.
Cô cố gắng lết thân mình về phía phòng tắm, dòng nước nóng dội xuống nhưng không thể làm sạch cảm giác nhục nhã đang thấm đẫm vào từng tế bào. Đúng lúc này, điện thoại của Trình Lục bỏ quên trên kệ đá cẩm thạch liên tục rung lên. Một dòng tin nhắn hiện ra từ một số máy không tên: "Hàng đã về, toàn bộ nhật ký và bản ghi âm từ 3 năm trước của 'vợ' lão già đã được khôi phục."
Nhược Hi chết lặng. Một sự tò mò pha lẫn sợ hãi thúc giục cô cầm lấy điện thoại. Trình Lục không đặt mật khẩu cho cô, hoặc có lẽ anh ta tự tin rằng cô không dám chạm vào đồ của mình. Cô mở tệp tin vừa gửi tới. Đó là một kho lưu trữ kỹ thuật số khổng lồ.
Bên trong không chỉ có ảnh, mà là hàng loạt đoạn ghi âm lén trong phòng ngủ của cô và Trình lão gia suốt ba năm qua. Tiếng thở dài của cô, tiếng cô khóc thầm trong đêm khi bị người chồng già hành hạ, và cả tiếng cô lẩm bẩm tên người yêu cũ trong cơn mê sảng... Tất cả đều bị Trình Lục thu thập không sót một giây.
Kinh tởm hơn, cô thấy một thư mục riêng mang tên "The Obsession" (Sự ám ảnh). Trong đó chứa những đoạn video quay lén cảnh cô thay đồ, cảnh cô tắm qua khe cửa thông gió mà anh ta đã âm thầm lắp camera. Hóa ra, suốt ba năm qua, trong khi cô tưởng mình đang sống trong một cái lồng vàng của người cha, thì người con trai đã luôn đứng sau bức màn, thưởng thức mọi nỗi đau và sự trần trụi của cô như một bộ phim bệnh hoạn.
"Dì xem xong chưa?"
Giọng nói đột ngột vang lên khiến Nhược Hi giật mình làm rơi chiếc điện thoại xuống sàn. Trình Lục đứng ở cửa phòng tắm, trên tay là một túi đồ ăn sáng và thuốc mỡ. Ánh mắt anh không còn vẻ cuồng loạn của đêm qua, thay vào đó là một sự trống rỗng và một chút... hối hận thoáng qua nhưng biến mất rất nhanh.
"Con là một con quỷ," Nhược Hi thét lên, giọng khản đặc. "Con không hề yêu dì, con chỉ là một kẻ biến thái muốn kiểm soát mọi thứ!"
Trình Lục bước tới, không hề phủ nhận. Anh nhặt chiếc điện thoại lên, nhìn lướt qua màn hình rồi ném nó sang một bên. Anh quỳ xuống trước mặt cô, dùng đôi bàn tay vừa gây ra nỗi đau đêm qua để nhẹ nhàng xoa thuốc lên vết bầm trên cổ chân cô.
"Phải, tôi biến thái." Anh bình thản thừa nhận, ngón tay anh lướt qua làn da run rẩy của cô. "Khi tôi thấy dì đau khổ vì ông già đó, tôi vừa muốn cứu dì, vừa muốn dì đau khổ hơn nữa để dì chỉ có thể nhìn về phía tôi. Ba năm qua, tôi đã sống bằng hơi thở của dì qua những đoạn băng này. Dì nghĩ tại sao ông già đó đột ngột đổ bệnh? Tại sao ông ta lại để lại bản di chúc đó?"
Nhược Hi trợn mắt nhìn anh, một sự thật kinh hoàng hiện ra: "Con... con đã làm gì ông ấy?"
Trình Lục không trả lời trực tiếp, anh chỉ nở một nụ cười nhạt, đầy ẩn ý. Anh kéo cô vào lòng, mặc cho cô đấm đá hay gào thét. Anh vùi mặt vào mái tóc vẫn còn sũng nước của cô, thì thầm: "Tôi đã dọn sạch mọi chướng ngại vật giữa chúng ta. Bây giờ dì chỉ còn tôi. Đừng nhắc về quá khứ, cũng đừng nhắc về thằng đàn ông đó nữa. Nếu dì ngoan, tôi sẽ là thiên đường của dì. Nếu dì phản bội... tôi sẽ là địa ngục mà dì không bao giờ thoát ra được."
Nhược Hi kiệt sức, cô ngừng phản kháng và để mặc anh ôm lấy. Cô nhận ra một sự thật cay đắng: Trình Lục đã yêu cô theo một cách sai lệch và điên rồ nhất, và cô, bằng một cách nào đó, đã bị chính sự điên rồ này thuần hóa.