Không khí trong biệt thự họ Trình bắt đầu có một sự chuyển dịch kỳ lạ. Sau cơn bão của sự ghen tuông và những bí mật kinh hoàng bị phơi bày, Nhược Hi rơi vào một trạng thái gần như là "tê liệt cảm xúc". Cô không còn khóc lóc hay gào thét, mà chọn cách đối diện với Trình Lục bằng một sự im lặng lạnh lùng. Thế nhưng, chính sự im lặng này lại càng kích thích bản năng chinh phục của người đàn ông trẻ tuổi kia.
Sáng hôm đó, thay vì nhốt cô trong phòng như mọi khi, Trình Lục yêu cầu cô chuẩn bị để cùng anh đến trụ sở tập đoàn Trình Thị.
"Dì là cổ đông lớn thứ hai sau tôi dựa trên di chúc. Hôm nay có cuộc họp hội đồng quản trị quan trọng. Những lão già kia đang muốn cấu xé miếng bánh mà cha tôi để lại. Tôi cần dì đứng đó, như một biểu tượng của sự hợp nhất." Trình Lục vừa nói vừa thắt lại chiếc cà vạt lụa, ánh mắt qua gương soi mói từng biểu cảm trên khuôn mặt Nhược Hi.
Nhược Hi chọn một bộ suit trắng thanh lịch nhưng quyền lực, đối lập hoàn toàn với vẻ ngoài yếu đuối thường ngày. Khi họ bước vào sảnh tập đoàn, sự xuất hiện của "mẹ kế và con chồng" đi cạnh nhau, toát ra một thứ uy lực đầy ám ảnh, đã khiến toàn bộ nhân viên phải nín thở. Trình Lục không ngần ngại đặt tay lên eo cô, một hành động vừa như bảo vệ, vừa như đánh dấu lãnh thổ trước hàng trăm ánh mắt.
Trong phòng họp, bầu không khí đặc quánh sự thù địch. Trình Quốc – người chú ba vừa bị tống khứ khỏi nhà vài ngày trước – ngồi đó với vẻ mặt đắc ý, bên cạnh lão là một nhóm luật sư hung hãn.
"Thằng cháu yêu quý, mày nghĩ một bản di chúc mờ ám có thể giúp mày nuốt trọn Trình Thị sao?" Trình Quốc đập tay xuống bàn. "Chúng ta đã tìm thấy bằng chứng cho thấy anh cả không minh mẫn khi ký bản di chúc này. Hơn nữa... ai mà biết được mối quan hệ giữa mày và 'bà chị dâu' đây có gì mờ ám để cùng nhau lập mưu chiếm đoạt tài sản?"
Nhược Hi cảm thấy bàn tay Trình Lục siết chặt lấy eo mình dưới gầm bàn. Cô cảm nhận được cơn giận của anh đang sục sôi, nhưng anh lại mỉm cười, một nụ cười đầy chết chóc.
"Chú ba, thay vì lo cho tài sản của cha tôi, chú nên lo cho số nợ cá độ tại Macau của mình đi thì hơn." Trình Lục thong thả đẩy một xấp tài liệu ra giữa bàn. "Và đừng bao giờ dùng cái miệng bẩn thỉu đó để nhắc đến Nhược Hi. Cô ấy không chỉ là người thừa kế hợp pháp, mà còn là người mà chú không bao giờ đủ tư cách để chạm vào."
Cuộc họp biến thành một trận chiến ngôn từ khốc liệt. Nhược Hi lần đầu tiên thấy Trình Lục ở khía cạnh công việc: tàn nhẫn, sắc sảo và không khoan nhượng. Để bảo vệ vị thế của mình, cô buộc phải lên tiếng, dùng những kiến thức luật pháp mà cô từng học để hỗ trợ anh. Sự phối hợp ăn ý không ngờ giữa hai người khiến đám cổ đông phải bắt đầu e dè.
Kết thúc buổi họp, Trình Quốc hậm hực bỏ đi nhưng không quên để lại ánh mắt đe dọa. Trình Lục kéo Nhược Hi vào phòng làm việc riêng của chủ tịch và khóa cửa lại. Anh đẩy cô vào chiếc ghế xoay bằng da lớn, chống hai tay lên thành ghế, nhìn cô bằng ánh mắt rực cháy.
"Hôm nay dì làm tôi bất ngờ đấy," Anh ta thì thầm, hơi thở nóng hổi phả lên mặt cô. "Lúc dì đứng về phía tôi, tôi đã cảm thấy muốn... ăn thịt dì ngay tại chỗ."
"Tôi làm vậy vì lợi ích của chính mình, không phải vì cậu." Nhược Hi quay mặt đi, cố né tránh sự áp bức.
Trình Lục khẽ cười, bàn tay anh bắt đầu mở những cúc áo suit của cô, thô bạo nhưng cũng đầy khao khát. "Dù là lý do gì, dì cũng đã đứng cùng chiến tuyến với tôi rồi. Mà ở chiến trường này, phần thưởng dành cho tướng quân thắng trận là..."
Anh nhấc bổng cô lên đặt trên chiếc bàn làm việc rộng lớn, gạt phăng tập tài liệu vừa mới ký kết xuống sàn. Nhược Hi định phản kháng nhưng Trình Lục đã nhanh chóng chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn nồng cháy, mang theo sự hưng phấn của chiến thắng trên thương trường.
Giữa căn phòng làm việc cao cấp nhìn xuống toàn cảnh thành phố, một cuộc giao hoan mới lại bắt đầu, mãnh liệt và tràn đầy tính chiếm hữu. Trong khi những kẻ thù bên ngoài đang rình rập, thì bên trong, hai con người này lại càng lún sâu vào một mối quan hệ thể xác điên rồ, nơi mà dục vọng bắt đầu nảy mầm từ chính sự nguy hiểm và thù hận chung.