MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Tội LỗiChương 12

Đêm Xuân Tội Lỗi

Chương 12

832 từ · ~5 phút đọc

Sau cuộc họp hội đồng quản trị, sức nóng từ chiến thắng trên thương trường dường như vẫn còn âm ỉ trong mạch máu của Trình Lục. Thế nhưng, trái ngược với sự hưng phấn của anh, Nhược Hi lại rơi vào một nỗi bất an tột cùng. Cô hiểu rằng, một khi đã đứng chung chiến tuyến với Trình Lục trước mặt đám đông, cô đã chính thức tự thắt chặt sợi dây xích quanh cổ mình.

Buổi tối hôm đó, khi Nhược Hi đang đứng bên cửa sổ nhìn ra khu vườn tối đen, Trình Lục bước vào với một phong bì tài liệu trên tay. Anh thong thả ném nó lên giường, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.

"Cái gì đây?" Nhược Hi lạnh lùng hỏi.

"Lệnh bắt giữ khẩn cấp dành cho Minh Triết. Tội danh: Tham ô tài sản công ty tại chi nhánh nước ngoài." Trình Lục bình thản rót một ly whisky, tiếng đá chạm vào thành thủy tinh nghe sắc lẹm.

Nhược Hi tái mặt, cô lao đến chộp lấy tập tài liệu. "Con điên rồi! Anh ấy không bao giờ làm chuyện đó. Đây là vu khống!"

"Phải, là vu khống." Trình Lục không hề phủ nhận, anh bước tới gần, dùng ngón tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào đôi mắt sâu hoắm của mình. "Nhưng ở thành phố này, bằng chứng là do tôi tạo ra. Chỉ cần tôi gật đầu, thằng người yêu cũ của dì sẽ mục xương trong tù. Hoặc... chỉ cần một cú điện thoại, mọi thứ sẽ biến mất như chưa từng tồn tại."

Nhược Hi run rẩy, tập tài liệu rơi khỏi tay cô. "Con muốn gì?"

Trình Lục nở một nụ cười tà mị, bàn tay anh bắt đầu di chuyển xuống khóa kéo phía sau váy cô. "Dì biết tôi muốn gì mà. Tôi không muốn dì phục tùng tôi vì sợ hãi hay vì bản di chúc nữa. Tôi muốn một thỏa thuận mới. Một thỏa thuận hoàn toàn về mặt thể xác."

Anh ta ghé sát tai cô, hơi thở nồng mùi rượu khiến cô choáng váng: "Từ giờ, mỗi lần dì chủ động khiến tôi thỏa mãn, tôi sẽ xóa đi một trang hồ sơ của hắn. Nếu dì khiến tôi cảm thấy mình được 'yêu', tôi sẽ để hắn rời khỏi đất nước này an toàn. Dì thấy sao, mẹ kế? Dùng thân thể dì để cứu mạng người tình cũ, một sự hy sinh thật cao cả."

Nhược Hi cắn môi đến bật máu. Sự nhục nhã này còn lớn hơn tất cả những gì cô từng trải qua. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định và tàn nhẫn của Trình Lục, cô biết anh ta không hề đùa.

"Được... tôi đồng ý." Cô thều thào, đôi tay run rẩy đưa lên, bắt đầu nới lỏng cà vạt của anh.

Trình Lục ngồi xuống chiếc ghế bành lớn, tựa lưng đầy hưởng thụ, đôi chân dài duỗi ra đầy ngạo mạn. "Tốt. Vậy thì bắt đầu đi. Chứng minh cho tôi thấy dì muốn cứu hắn đến mức nào."

Nhược Hi quỳ xuống dưới chân anh, một tư thế đầy hạ thấp. Cô bắt đầu dùng đôi tay mềm mại của mình để cởi bỏ từng lớp trang phục trên người người đàn ông đang nắm giữ vận mệnh của mình. Mỗi một hành động của cô đều mang theo sự dằn vặt, nhưng Trình Lục lại không để cô được yên ổn. Anh dùng bàn tay thô bạo vò nát mái tóc cô, ép cô phải thực hiện những yêu cầu oái oăm và nhục dục nhất mà cô chưa từng tưởng tượng tới.

Trong không gian mờ ảo của phòng ngủ, tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ u uất của Nhược Hi hòa quyện vào nhau. Trình Lục không chỉ chiếm hữu cô về mặt sinh lý, anh ta đang từng bước bẻ gãy lòng tự trọng cuối cùng của cô, bắt cô phải chủ động quấn lấy anh, chủ động cầu xin sự ban ơn của anh.

Đêm đó, Trình Lục như một vị vua cai trị trên lãnh địa là cơ thể của cô. Anh thỏa sức giày vò, hưởng thụ sự phục tùng tuyệt đối mà Nhược Hi buộc phải tạo ra. Khi cuộc hoan lạc kết thúc, anh nhìn cô nằm lả đi dưới chân mình, hơi thở hỗn loạn, đôi mắt đờ đẫn.

"Ngoan lắm." Anh ta ném một trang tài liệu vào đống lửa đang cháy trong lò sưởi. "Hôm nay hắn được sống thêm một ngày. Ngày mai... dì biết mình phải làm gì rồi chứ?"

Nhược Hi nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ lăn dài. Cô đã cứu được Minh Triết, nhưng chính cô lại đang chìm sâu hơn vào địa ngục trần gian do người con chồng này tạo ra – một địa ngục mà dường như chính cơ thể cô cũng bắt đầu phản bội lại lý trí để tìm kiếm sự khoái lạc trong nỗi đau.