MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Tội LỗiChương 13

Đêm Xuân Tội Lỗi

Chương 13

818 từ · ~5 phút đọc

Những ngày tiếp theo sau bản thỏa thuận nghiệt ngã, Nhược Hi sống như một bóng ma xinh đẹp trong căn biệt thự rộng lớn. Cô thực hiện nghĩa vụ của mình với một sự cam chịu đến mức vô hồn, khiến Trình Lục đôi khi cũng phải khựng lại trước cái nhìn trống rỗng của cô. Thế nhưng, vào một đêm muộn khi cơn mưa phùn bắt đầu giăng lối, một sự kiện đã làm thay đổi hoàn toàn cái nhìn của cô về "con quỷ" này.

Nhược Hi tỉnh giấc vì nghe thấy những tiếng đổ vỡ loảng xoảng phát ra từ căn phòng phía cuối hành lang – căn phòng vốn là nơi thờ tự người mẹ quá cố của Trình Lục, nơi anh luôn cấm bất cứ ai bước vào. Khác với vẻ lạnh lùng thường ngày, tiếng động lúc này mang theo sự tuyệt vọng và đau đớn.

Cô đẩy nhẹ cửa bước vào. Căn phòng nồng nặc mùi rượu mạnh. Trình Lục đang ngồi bệt dưới sàn, xung quanh là những mảnh vỡ của bình hoa và những tấm ảnh cũ. Anh không nhận ra sự hiện diện của cô, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào bức ảnh người phụ nữ có nụ cười dịu dàng trên bàn thờ.

"Tại sao bà lại bỏ tôi lại với lão già đó?" Trình Lục lẩm bẩm, giọng khàn đặc và run rẩy. "Bà có biết ông ta đã làm gì không? Ông ta đã biến tôi thành một con quái vật giống hệt ông ta..."

Nhược Hi đứng lặng người. Lần đầu tiên cô thấy Trình Lục khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt vốn luôn ngạo nghễ, tàn nhẫn. Anh co rúm người lại, ôm lấy hai đầu gối như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Cô chợt nhớ lại những mẩu tin đồn về việc Trình lão gia từng hành hạ mẹ của Trình Lục đến mức bà phải tự sát. Hóa ra, sự chiếm hữu và điên cuồng của anh không phải tự nhiên mà có, nó là di sản của một tuổi thơ bị bạo hành và thiếu vắng tình thương.

Trong một khoảnh khắc quên mất sự thù ghét, Nhược Hi chậm rãi tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh anh. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai Trình Lục. Anh giật mình, theo bản năng định hất ra, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt tràn đầy sự thương cảm của cô, anh bỗng khựng lại.

"Đừng chạm vào tôi bằng sự thương hại đó!" Anh gầm lên, nhưng đôi tay lại run rẩy bám chặt lấy vạt áo cô.

"Tôi không thương hại con, Trình Lục. Tôi chỉ... hiểu cảm giác bị giam cầm trong chính ngôi nhà của mình." Nhược Hi dịu dàng đáp. Cô kéo đầu anh tựa vào vai mình, bàn tay vuốt ve mái tóc rối của anh.

Trình Lục im lặng hồi lâu, rồi đột ngột xoay người ôm chặt lấy cô. Anh vùi mặt vào ngực cô, khóc nức nở như muốn trút hết mọi uất hận tích tụ suốt bao nhiêu năm qua. Sự va chạm lần này không mang theo dục vọng chiếm hữu, mà là sự tìm kiếm một bến đỗ an toàn. Nhược Hi cảm nhận được sự ấm áp và cả sự run rẩy của anh, một khía cạnh yếu đuối đến đáng thương đằng sau lớp vỏ bọc ác quỷ.

Nhưng rồi, rượu và nỗi đau đã khiến cảm xúc của Trình Lục biến chuyển. Anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt đẫm lệ dần trở nên đục ngầu bởi khao khát. Anh bắt đầu hôn cô, nhưng nụ hôn này không có sự thô bạo của một kẻ chinh phục, mà mang theo sự khẩn thiết, van nài.

"Nhược Hi... cứu tôi... đừng bỏ tôi đi như bà ấy..." Anh thì thầm giữa những nụ hôn vụn vặt lên cổ và môi cô.

Trong không gian u tối của căn phòng thờ, giữa bóng ma của người đã khuất, họ lao vào nhau. Nhược Hi không chống cự, cô đón nhận anh bằng một sự bao dung kỳ lạ. Cuộc giao hoan đêm đó đầy sự dịu dàng và dằn vặt. Trình Lục ôm lấy cô như thể cô là chiếc phao cuối cùng cứu rỗi cuộc đời anh, còn Nhược Hi lần đầu tiên chủ động đáp lại những đụng chạm của anh. Sự hòa quyện giữa hai cơ thể đau đớn tạo nên một khoái cảm da diết, đau đớn đến tận tâm can.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng rọi vào, Trình Lục đã trở lại với vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng khi lướt qua Nhược Hi, anh khẽ dừng lại và nắm lấy tay cô trong chốc lát. Một sự kết nối vô hình đã hình thành, không còn chỉ là bản thỏa thuận thể xác, mà là sự đồng điệu giữa hai linh hồn bị tổn thương.