MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Tội LỗiChương 14

Đêm Xuân Tội Lỗi

Chương 14

1,257 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau đêm ở phòng thờ, biệt thự họ Trình dường như khoác lên mình một lớp sương mù dày đặc của sự im lặng và những suy tính âm thầm. Trình Lục đã rời đi từ sớm để giải quyết mớ hỗn độn ở tập đoàn, để lại Nhược Hi với những ký ức rời rạc về sự yếu lòng của anh đêm qua. Cô đứng bên ban công, nhìn những người làm vườn đang tỉ mỉ cắt tỉa những bụi hồng gai, lòng trĩu nặng. Sự dịu dàng đột ngột của một con quỷ đôi khi còn đáng sợ hơn sự tàn bạo của nó, bởi nó khiến nạn nhân bắt đầu nảy sinh sự thương hại – thứ vũ khí tự sát sắc bén nhất.

Điện thoại để bàn trong thư phòng vang lên hồi chuông dồn dập. Nhược Hi nhấc máy, đầu dây bên kia là một giọng nói khàn đặc, đầy vẻ đắc thắng của Trình Quốc.

"Chị dâu trẻ, có vẻ như cô và thằng cháu tôi đang tận hưởng những ngày tháng mặn nồng nhỉ? Nhưng tôi tự hỏi, liệu cô có muốn biết sự thật về cái chết của chồng mình – anh cả của tôi không? Hay cô thích chờ đợi đến lượt mình là người tiếp theo?"

Nhược Hi siết chặt ống nghe, tim đập thình thịch. "Ông muốn nói gì?"

"Gặp tôi ở bến tàu cũ vào lúc 2 giờ chiều nay. Đi một mình nếu cô muốn giữ mạng cho thằng tình nhân Minh Triết của cô. Tôi có thứ mà Trình Lục đã cất công thủ tiêu bấy lâu nay."

Dù biết đây là một cái bẫy, nhưng Nhược Hi không thể ngồi yên. Cô dùng một lý do giả để đánh lạc hướng vệ sĩ và bí mật rời khỏi biệt thự qua lối cửa sau dành cho người làm.

Bến tàu cũ là một nơi hoang tàn, mùi rỉ sét của những thùng container và vị mặn chát của biển sực lên nồng nặc. Trình Quốc đứng đó, xung quanh là vài gã đàn ông bặm trợn. Lão ném cho cô một chiếc máy ghi âm cũ kỹ.

"Nghe đi. Đây là đoạn ghi âm cuối cùng của anh cả trước khi trút hơi thở cuối cùng. Thằng con trai quý báu của ông ta không hề cứu ông ta khi cơn đột quỵ xảy ra. Nó đứng đó, nhìn cha mình co giật và chỉ chờ để lấy dấu vân tay vào bản di chúc đã chuẩn bị sẵn. Trình Lục là một kẻ sát nhân máu lạnh, Nhược Hi ạ. Và sớm muộn gì, nó cũng sẽ tiêu diệt cô sau khi đã thỏa mãn dục vọng."

Nhược Hi nghe đoạn ghi âm, tiếng thở dốc đứt quãng và tiếng va chạm của đồ đạc khiến cô rùng mình. Nhưng cô không hề thấy sợ hãi như Trình Quốc mong đợi. Trong đầu cô chỉ hiện lên hình ảnh Trình Lục khóc nức nở trong phòng thờ đêm qua. Cô nhận ra Trình Quốc không hề muốn giúp cô, lão chỉ muốn dùng cô làm bàn đạp để lật đổ Trình Lục và chiếm đoạt gia sản.

"Ông muốn tôi làm gì?" Nhược Hi lạnh lùng hỏi.

"Tối nay, Trình Lục có một chuyến công tác đi tỉnh. Tôi đã cài người vào xe của nó. Cô chỉ cần lấy cho tôi chiếc chìa khóa két sắt ở thư phòng – nơi giữ toàn bộ cổ phần gốc của Trình Thị. Làm xong, cô và Minh Triết có thể biến mất khỏi đất nước này với một số tiền lớn."

Nhược Hi cầm chiếc máy ghi âm, bước đi trong sự hỗn loạn của lý trí. Khi cô trở về biệt thự, Trình Lục đã đứng đợi ở sảnh. Anh mặc bộ vest xám tro, vẻ mặt tối sầm vì cô đã tự ý đi ra ngoài.

"Dì đi đâu?" Anh tiến lại gần, bàn tay thô bạo bóp lấy cằm cô, ép cô phải đối diện.

Nhược Hi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, nơi chứa đựng sự chiếm hữu điên cuồng nhưng cũng đầy sự tổn thương. Cô không nói về Trình Quốc, cô cũng không nói về đoạn ghi âm. Thay vào đó, cô bất ngờ vòng tay ôm lấy cổ anh, chủ động đặt một nụ hôn lên môi anh.

Sự chủ động đột ngột của Nhược Hi khiến Trình Lục khựng lại trong giây lát, rồi ngay lập tức anh đáp lại bằng một sự nồng cháy tột cùng. Anh nhấc bổng cô lên, ép cô vào cánh cửa lớn vừa mới đóng sập lại.

"Hôm nay dì lạ thật đấy," Trình Lục thở dốc bên tai cô, bàn tay anh luồn vào dưới lớp áo, vuốt ve làn da đang run rẩy. "Có phải dì bắt đầu thấy yêu tôi rồi không?"

"Trình Lục... tối nay đừng đi công tác được không?" Nhược Hi thì thầm, giọng cô nghẹn ngào. Cô muốn bảo vệ anh, dù anh có là ác quỷ đã giết cha mình hay giam cầm cô đi chăng nữa.

Trình Lục khựng lại, ánh mắt anh hơi nheo lại đầy nghi hoặc. "Dì đang giấu tôi chuyện gì?"

"Không có gì... tôi chỉ không muốn ở một mình trong căn nhà này."

Nhưng Trình Lục chỉ cười nhạt, anh đẩy cô ra, chỉnh lại cổ áo. "Tôi phải đi. Đây là trận chiến cuối cùng để dẹp sạch lũ sâu bọ ở tập đoàn. Dì ở nhà, đợi tôi về 'thưởng' cho dì sau."

Anh quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn ấy khuất dần sau cánh cửa xe. Nhược Hi đứng đó, bàn tay cô nắm chặt chiếc máy ghi âm trong túi áo. Cô biết mình phải đưa ra một quyết định mang tính sinh tử. Cô không lấy chìa khóa két sắt cho Trình Quốc, cô cũng không thể để Trình Lục rơi vào bẫy.

Cô vội vàng chạy vào phòng làm việc, lục tìm số điện thoại của trợ lý thân tín nhất của Trình Lục. Nhưng khi cô vừa nhấc máy lên, một bàn tay thô ráp đã chặn lấy tay cô. Là quản gia – người mà bấy lâu nay cô vẫn tin tưởng, nhưng giờ đây đôi mắt ông ta lộ rõ vẻ hung ác.

"Bà chủ, bà nên nghe lời ông ba thì hơn. Đừng làm hỏng chuyện của chúng tôi."

Nhược Hi bị đẩy ngã xuống ghế. Quản gia rút ra một chiếc khăn tẩm thuốc mê. Trong cơn mơ màng trước khi mất đi tri thức, cô chỉ kịp nghĩ đến Trình Lục. Nếu anh không chết trong vụ tai nạn, anh sẽ phát điên khi thấy cô biến mất cùng tài sản. Một vòng xoáy thù hận mới lại chuẩn bị bắt đầu.

Cùng lúc đó, trên đường cao tốc, chiếc xe của Trình Lục đang lao đi với tốc độ cao. Anh nhìn vào chiếc vòng tay định vị của Nhược Hi trên điện thoại, thấy nó đang đứng yên tại biệt thự nhưng nhịp tim từ thiết bị đo sức khỏe của cô gửi về lại tăng cao bất thường. Một linh cảm không lành ập đến.

"Quay xe lại!" Trình Lục ra lệnh cho tài xế, ánh mắt anh hiện lên tia máu đỏ.

Nhưng tài xế không nghe lệnh. Hắn đạp lút chân ga, hướng thẳng về phía vực thẳm ven đường. Trình Lục nhận ra mình đã quá chủ quan. Anh lao lên giành lấy vô lăng, một cuộc vật lộn tử thần diễn ra trong không gian chật hẹp của chiếc xe đang lao vun vút.