MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Xuân Tội LỗiChương 15

Đêm Xuân Tội Lỗi

Chương 15

822 từ · ~5 phút đọc

Tiếng nổ vang trời từ vụ va chạm trên cao tốc xé toạc màn đêm thanh tĩnh của ngoại ô. Chiếc xe lộn nhào mấy vòng trước khi đâm sầm vào vách đá, khói bụi mịt mù. Tài xế chết ngay tại chỗ, nhưng Trình Lục, với bản năng sinh tồn của một kẻ luôn sống trong sự rình rập, đã kịp lao ra khỏi cửa xe trước giây phút tử thần.

Tại biệt thự, Nhược Hi dần tỉnh dậy sau cơn mê man. Đầu cô đau nhức như bị búa bổ, cổ tay và cổ chân đã bị trói chặt vào chiếc ghế bành trong thư phòng. Trước mặt cô không còn là quản gia hay những kẻ làm thuê thường ngày, mà là Trình Quốc. Lão đang điên cuồng lục lọi két sắt, mồ hôi nhễ nhại chảy trên gương mặt béo múp.

"Con điếm! Thằng Lục chết chắc rồi, nhưng chìa khóa két sắt này mày giấu ở đâu?" Trình Quốc gào lên, lao tới bóp cổ Nhược Hi. "Nói mau, không thì tao sẽ cho mày nếm mùi đau khổ trước khi đưa mày đi gặp lão chồng già!"

Nhược Hi ho sặc sụa, hơi thở đứt quãng nhưng ánh mắt lại hiện lên sự khinh bỉ. "Ông... ông sẽ không bao giờ thắng được anh ấy. Trình Lục... anh ấy là quỷ, mà quỷ thì không dễ chết như vậy đâu."

Rầm!

Cánh cửa thư phòng bị một lực cực mạnh đá văng. Một bóng người loạng choạng bước vào. Nhược Hi nín thở, tim cô như ngừng đập. Trình Lục đứng đó, gương mặt tuấn tú giờ đây đầy vết xước và máu, bộ vest xám rách bươm, một cánh tay của anh buông thõng đầy đau đớn. Nhưng đôi mắt anh – đôi mắt rực cháy ngọn lửa địa ngục – đang ghim chặt vào Trình Quốc.

"Cháu... cháu chưa chết?" Trình Quốc run rẩy, tay lóng ngóng rút ra một khẩu súng ngắn.

Trình Lục không nói một lời, anh tiến bước như một bóng ma. Mỗi bước đi của anh khiến sàn gỗ kêu kót két đầy ám ảnh. Khi Trình Quốc định bóp cò, Trình Lục nhanh như một cơn gió, dùng cánh tay còn lại hất văng khẩu súng rồi tung một cú đấm ngàn cân vào mặt lão.

Tiếng xương hàm gãy răng rắc vang lên. Trình Lục không dừng lại, anh túm tóc lão, đập đầu lão vào cạnh bàn làm việc liên tục cho đến khi Trình Quốc chỉ còn là một đống thịt bê bết máu, rên rỉ vô vọng. Sự tàn bạo của anh lúc này khiến cả không gian như đóng băng.

Sau khi hạ gục kẻ thù, Trình Lục quay sang Nhược Hi. Anh quỳ xuống, dùng con dao nhỏ cắt đứt dây trói cho cô. Bàn tay anh run rẩy, máu từ vết thương trên trán nhỏ xuống má cô.

"Tôi đã bảo dì đợi tôi về mà... sao lại để bản thân ra nông nỗi này?" Giọng anh khàn đặc, chất chứa sự sợ hãi tột cùng – một nỗi sợ mất đi cô còn lớn hơn nỗi sợ cái chết.

Nhược Hi không kìm được nước mắt, cô nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy cơ thể đầy thương tích đó. "Em đã nghĩ... em đã nghĩ anh không về nữa."

Trình Lục siết chặt cô vào lòng bằng cánh tay lành lặn duy nhất. Dục vọng và tình yêu, sự chiếm hữu và lòng vị tha lúc này tan chảy vào nhau. Anh bế xốc cô lên, phớt lờ những vết thương trên người mình, bước qua cơ thể của Trình Quốc để đi về phía phòng ngủ.

Vừa vào phòng, anh đẩy cô lên giường, nhưng không phải bằng sự thô bạo thường ngày. Trình Lục phủ lên người cô, hơi thở nóng hổi của anh quyện với mùi máu và mùi khói xe.

"Nhược Hi... dì đã định cứu tôi phải không?" Anh thì thầm, nụ hôn của anh rơi trên những giọt nước mắt của cô. "Đừng bao giờ rời xa tôi nữa. Nếu không, tôi sẽ giết tất cả thế giới này, kể cả chính mình."

Trong cơn đau đớn và hưng phấn sau khi thoát chết, họ lao vào nhau bằng một sự cuồng nhiệt điên rồ nhất. Trình Lục dùng miệng xé toạc lớp áo của cô, bàn tay anh xoa nắn đôi gò bồng đảo của Nhược Hi như để khẳng định cô vẫn còn sống, vẫn thuộc về anh. Nhược Hi cũng đáp lại một cách mãnh liệt, cô chủ động quấn lấy cơ thể đầy sẹo của anh, rên rỉ tên anh trong sự thăng hoa tột đỉnh.

Đêm đó, giữa những vết thương chưa kịp lành, họ đã đạt đến một sự đồng điệu thể xác hoàn hảo nhất. Không còn là mẹ kế, không còn là con chồng, chỉ còn hai linh hồn cô độc tìm thấy nhau giữa đống đổ nát của hận thù.